[Truyện Ngắn] Ông Xã Khó Tính Và Bà Xã Bướng Bỉnh

Thảo luận trong 'Văn thơ sáng tác' bắt đầu bởi Dragulia, 22/06/2013.

  1. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    *Tên truyện: Ông xã khó tínhvà bà xã bướng bỉnh.
    *Tác giả: Miu ^^
    *Tình trạng: đang viết
    *Rating: K
    *Cảnh báo: yên tâm là không có đâu.
    *Nhân vật chính:
    - Ông xã: Đỗ Tùng Dương
    - Bà xã: Hoàng Yến Nhi
    - Lãng tử: Lâm Trường Thiên
    - Bạn của bà xã:
    . Ngô Tiểu Mi
    . Nguyễn Hương Ly
    . Lưu Nhất Phong
    . Lê Hoàng Thái
    Nếu có một số nhân vật phụnữa thì tác giả kể sau nha ^^

    Nguồn: yeutruyen


  2. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 1
    Buổi sáng, nắng vàng trải dài, len lỏi qua từng khe hở nơi chiếc cửa sổ có chiếc rèm trắng ngự trị. Tiếng chim hót líu lo vang lên từng giai điệu của một sáng sớm mùa hè.
    Nó mơ màng tỉnh giấc, cảm thấy trong người hơi mệt mỏi. Mở mắt. Nhìn. Hình như có cái gì đó khang khác. Nó ngái ngủ đưa tay lên ngáp một hơi dài. Quay sang bên cạnh định ôm em gấu bông thì... Ô hay! Nó tròn mắt kinh ngạc.
    Con gấu bông đâu mất tiêu, chỉ thấy có mỗi tấm lưng của ai đó đang quay về phía nó. Nó giật mình ngồi bật dậy, hốt hoảng nhảy xuống giường.
    "Trộm, nhà có trộm rồi!" _ Nghĩ vậy, nó định hét lên nhưng lại chột dạ, nhỡ hắn thức dậy mà tóm được nó thì sao?
    Nó liền nhíu mày, hít một hơi dài rồi trườn về phía bên kia giường.
    Lúc này nó mới nhìn thấy khuôn mặt của thằng trộm. Ánh nắng chiếu vào khuôn mặt hắn làm hiện lên từng đường nét. Hắn nằm nghiêngmột bên, mái tóc hoe vàng lòa xòa trước trán. Hắn cũng có một cái mũi, một cái mồm và hai cái mắt @@, nhưng vì hắn đang nhắm mắt nên nó không biết mắt hắn màu gì cả. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng.
    "Trộm gì mà ngủ say như chết!"
    Tuy thế nhưng nó cũng hơi sợ, từ bé đến giờ đây là lầnđầu tiên nó trông thấy một tên trộm. Bình thường chỉ được nghe kể thôi nên không biết thế nào hết. Thế đấy! Cũng tại ba mẹ nó chẳng cho nó tiếp xúc với thế giới bên ngoài mấy nên nó rất chilà ngố luôn.
    Nó lưỡng lự dí một ngón tay vào bên má hắn. Chẳng có động tĩnh gì. Hắn vẫn ngủ y như con heo ý. Nó liền tiện tay tát bốp một cái vào má hắn mạnh thiệt mạnh.
    - Á!
    Hắn kêu lên rồi mở trừng mắt dậy.
    - Aaaaaaaaaaaaaaa!!!
    Nó hét toáng lên rồi nhảy tưng tưng khắp phòng. Ôi mẹ ơi hắn đáng sợ quá, sao hắntự dưng lại mở trừng mắt lên như con ma vậy nè. Nó hoảng sợ giật mình tiện tay cầm cốc nước trên bàn hất thẳng vào mặt hắn.
    Hắn chưa kịp phản ứng gì thì nước đã xộc vào mặt rồi còn đâu. Hắn bật dậy, quắc mắt nhìn nó.
    - Cô là ai??? _ hắn gằn từng chữ.
    Nó vẫn run run nhìn hắn, vớ đâu được cái vợt muỗi treo gần đó liền giơ về phía hắn hăm dọa:
    - Đừng... đừng.. qua đây...
    Hắn nhíu mày nhìn nó, hiện giờ đầu óc hắn đau như búabổ, đã thế còn vừa bị tát vừa ăn nguyên cốc nước vào mặt. Hắn xoa mái tóc rối tung rồi nhìn quanh.
    - Đây là đâu? _ hắn khẽ nhíu mày.
    - Đồ điên! Đi ăn trộm mà không biết đây là đâu sao? Cẩn thận không tôi la lên đó! _nó khua khua cái vợt muỗi trước mặt hắn mà đe dọa.
    Thấy hắn im lặng, nó nghĩ bụng: "Chắc hắn sợ mình rồi!" Nhưng dù sao thì nó vẫn đề phòng, rón rén tiến ra phía chiếc cửa phòng với ý định tẩu thoát.
    - Đây là... nhà cô??? _ Sau một lúc im lặng cuối cùng hắn cũng lên tiếng.
    - Không nhà tôi chứ nhà ai?_ tuy trả lời chắc như đinh đóng cột nhưng nó vẫn đưa mắt quan sát xung quanh mộtlần nữa.
    Nhưng khi nhìn xong thì nó phát hoảng. Đây đâu phải phòng nó? Rõ ràng phòng nó sơn màu hồng mà giờ sao thành màu trắng vậy nè?Bình tĩnh, chắc là do baba vừa cho người sơn lại thôi.
    Đưa tay vuốt ngực, nó từ từ xoay nắm cửa bước ra ngoài,quên luôn cả tên trộm đang nằm trong. =.=
    Vừa bước một chân ra ngoài xong thì nó réo ầm lên:
    - Baba.. mama... đâu rồi... Baba mama ơi... Baba... mama... baba...mama...
    Cứ thế nó chạy khắp cả ngôinhà (khắp cả ngôi biệt thự) với ý nghỉ hoảng loạn "Đây không phải nhà mình... Đây không phải nhà mình..." Chạy mãi, hét mãi cuối cùng nó ngồi thụp xuống chân cầu thang mà ôm mặt khóc toánglên:
    - Huhu... ba mẹ ơi... đâu rồi? Con đang ở đâu? Đang ở đâu đây???
    Khóc hoài, khóc mãi mà vẫnkhông có ai trả lời. Nó sợ, nó sợ lắm. Trước giờ có baogiờ nó rơi vào tình trạng"khủng hoảng tinh thần" thế này đâu…
    Hắn thì vẫn đang "đần mặt" trong phòng. Hỏng rồi. Hôm qua hắn bị baba chuốc rượu say bí tỉ rồi chắc chắn đã bị quăng vào cái nơi quỷ sứ này, và cô nhóc kia... đích thị là vợ hắn.
    Chán nản, hắn lại nằm phịchxuống giường. Cuộc sống tựdo coi như đi tong. Năm nay hắn mới có 18 tuổi mà cô nhóc kia cũng chỉ 16, 17 là cùng. Ở đâu ra cái trò vợ chồng thế này? Baba dám chuốc rượu lừa hắn. Hừ! Hắn bực tức ném hết chăn gối xuống giường, hắn úp mặt xuống giường. Mệt mỏi!
    Ở dưới, nó cứ khóc, khóc mãi mà chẳng thấy bà tiên hay ông bụt nào xuất hiện cả.
    Cho đến khi có tiếng chuông điện thoại reo: "Yến Nhi! Yến Nhi xấu xí! Bắt máy không tao bóp cổ chết giờ" _ đích thị là giọng con bạn nó trong cái nhạc chuông điện thoại.
    Lau vội vàng nước mắt nướcmũi tèm lem, nó lôi chiếc điện thoại trong túi ra, số lạ, không phải bố mẹ nó. Nó nhấc máy, nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:
    - A...hức.. lô...
    - Cô chủ... cô chủ khóc đấy à?
    Nó nghi hoặc lắng nghe tiếngnói, không lẽ là quản gia Trương? Nhưng số của quản gia Trương nó vẫn lưu trong máy cơ mà. Không suy nghĩ nhiều nữa, nó òa lên khóc:
    - Quản gia. Mau đưa tôi về nhà, bố mẹ tôi đâu? Tôi đang ở đâu? Hả? Ông đến đây đón tôi đi, vừa mở mắt ra là tôi đã trông thấy con quái vật nằm kế bên là sao hả? Tôi muốn về, muốn về nhà...
    - Cô chủ bình tĩnh đã. Nín đi rồi tôi nói cho cô chủ biết một chuyện.
    - Không nghe! Không muốn nghe! Về nhà cơ! _ nó lắc đầu quầy quậy.
    - Cô chủ! _ ông quản gia khẽ thở dài _ cô phải nghe cho rõđây. Từ bây giờ ngôi biệt thự đó sẽ là nhà của cô... và... chồng cô...
    - Chồng tôi? _ bé chỉ vào mặtmình, mặt ngơ ngơ, cho dù ông quản gia có nhìn thấy nó đâu.
    - Đúng vậy! _ ông quản gia lạitiếp _ ba mẹ cô đã sắp xếp cho cô ở đó, đồ đạc đã được chuyển qua rồi, từ bây giờ, chỉ có mình cô và cậu chủ ở đó mà thôi.
    - Cái gì? _ nó hét toáng lên _ sao lại chỉ có mình tôi và"cậu chủ"? Ba mẹ tôi đâu? Thảo Linh đâu? Ông đâu? Người giúp việc của tôi đâu? _ vừa nói nó vừa nhảy choi choi khắp gian phòng khách.
    Ông quản gia cũng chỉ biết thở dài ngó lơ, nhìn về phía ba ma cô chủ đang mỉm cười sung sướng như vừa tống đi được một "của nợ". Ông bà Hoàng hiện đang ngồi trên ghế sô pha vừa đánh bài vừa ăn bánh bích quy với nhau, trông ai cũng hạnh phúc lắm, chẹp, ông bà cũngthật là... để đứa con cưng ở đó mà còn vui vẻ với nhau được. Con bé Thảo Linh, chị em sinh đôi với cô chủ Yến Nhi cũng đang ngồi kế bên và cũng tham dự một chân đánh bài.
    - Khoan đã... _ nó vừa cầm điện thoại trên tay vừa chạy tứ tung đi tìm phòng bếp rồilục cái tủ lạnh lôi ra một chaisữa (làm như sống ở đây lâu lắm rồi ý). Đơn giản vì nó thấy đói.
    Mở nắp ra tu sạch một hơi rồi nó mới hỏi tiếp:
    - Rồi. Sao nữa? Ông nói tiếp đi! Mà "cậu chủ" là ai?
    - Thì là chồng cô đó.
    - Thế à? Mà sao tôi lại có chồng? Mà thôi nói tiếp cái lúc nãy đi!
    Ông quản gia ngao ngán lắc đầu:
    - Dạ thưa. Hết rồi!
    - Hết rồi? _ nó tròn con mắt. Rốt cuộc từ nãy đến giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ biết là mình có chồng, rồi phải sống với hắn. Hết. Thế rốt cuộc là thế nào?
    - Ông nói rõ hơn đi! _ nó bắt đầu bực, tay vò veo hộp sữa _ Mà thôi, nói với người chậm hiểu như ông làm gì? Có ba mẹ tôi ở đó không? Chuyển máy đi, tôi muốn nói chuyện với họ.
    Ông quản gia nghe thế thì checái ống nghe lại, quay ra hỏi ông bà chủ bằng giọng như thì thầm:
    - Ông bà chủ, con bé muốn gặp...
    - Suỵt, bảo là ta không có đây.À còn nữa nói là ta thay số điện thoại rồi. Sao? 2 bích á?Này thì 2 cơ!
    Ông quản gia lại lắc đầu thở dài, nói lại vào trong điện thoại:
    - Cô chủ, ông bà chủ không có...
    - Này nhá! Tôi nghe thấy rồi! Mau chuyển máy. NHANH LÊN!!! _ nó nói như hét vào cái điện thoại. Cơn bực tức lan ra khắp toàn thân, bốc lên đầu nghi ngút. Gì chứ? Bỏ rơi nó ở cái nơi xa lạ này à? Không được, không thể được...
    Đúng lúc đó thì hắn bước từ trên tầng xuống, hắn đangcài mấy cái cúc áo sơ mi.
    - Hét vừa thôi! Điếc tai! _ hắn nói châm chọc rồi chậm rãi bước xuống, hạ cánh trên chiếc ghế sô pha, thản nhiên cầm cái điều khiển mà mở tivi.
    Nó ngơ ngác, hỏi như hét vào cái điện thoại:
    - Quản gia Trương! Sao lại có một tên trộm trong nhà tôi? Chồng tôi đâu? "Nó" là ai?
    - Tên trộm? _ ông quản gia ngơ ngác, rồi như hiểu vấn đề ông từ tốn nói _ cô chủ, têntrộm đó chính là chồng cô.
    - Hả??? _ nó buông lơi chiếc điện thoại xuống đất.
    Nhưng rất nhanh nó vội nhặtlại, toát mồ hôi, áp lên tai rồi nói giọng cần khẩn:
    - Quản gia! Tôi xin ông, cho tôi nói chuyện với bố mẹ tôi một lần, một lần thôi... Tôi xinông, tôi van ông đấy... _ vừa nói nó vừa khóc nấc lên, hai hàng nước mắt nóng hổi lăndài trên má.
    Ở trên ghế sô pha hắn chỉ nhếch mép cười.
    - Cô chủ. Tôi phải cúp máy đây. Từ bây giờ ba mẹ cô, cả tôi nữa sẽ đổi số điện thoại,số điện thoại tôi đang gọi cho cô cũng chỉ là sim rác, kết thúc cuộc gọi này tôi sẽ vứt nó đi. Tóm lại cô phải sống tự lập một thời gian... Không có bất cứ can hệ gì đến ba mẹ, gia đình cô, thôi tôi cúp máy đây... À còn một chuyện nữa, chồng cô tên là Dương, Đỗ Tùng Dương!
    Nói xong ông quản gia vội cúp máy luôn, như sợ nghe thấy tiếng khóc của nó ông sẽ động lòng mà... khóc theomất. Ôi cô chủ nhỏ của ông, mới 17 tuổi đầu mà đã phảisống tự lập (mới 17 tuổi @@), khổ thân cô quá! Nghĩ thế, ông không kìm được mà rưng rưng nước mắt.
    Còn nó, nghe thấy tiếng tút dài ở đầu dây bên kia thì hoảng loạn mà gào ầm lên:
    - Không... Quản gia Trương.. Đừng mà...
    Vừa gào nó vừa tìm ấn lại số vừa gọi cho nó. "Thuê baoquý khách vừa gọi..."
    - Không! Không! Khôngggggggg!!! _ nó hoảng loạn quăng cả cái điện thoại đi thì nghe thấy tiếng "Cốp". Nó hoảng thật sự, sốc quá. Không có ba mẹ thì nó biết sống sao? Tại sao ba mẹ lại làm thế với nó? Huhuhu...
    Đang khóc thểu não thì tiếng nói đáng ghét của"thằng trộm" lại vang lên:
    - Cô bị điên hảaaaaaaaa???
    À, giờ này có người dám bảo nó bị điên cơ đấy. Nó ngước mắt lên nhìn tên đang hăm he trước mặt. Mặt nó vênh lên, thách thức. Nhưng sao đầu hắn có một cục u to đùng vậy nè?
    - Cô ném cái điện thoại vào đầu tôi rồi, biết không? _ hắndùng đôi mắt tóe lửa nhìn nó.
    Nó nín khóc luôn, giương ra bộ mặt ngạc nhiên hết sức có thể, lo lắng nhìn cục u trên đầu hắn rồi hỏi:
    - Thật... thật hả? _ đôi mắt nóngân ngấn nước.
    - Tôi không nói dối ai bao giờ! _ cảm thấy nó lo sợ vì hắn hắn thấy hả hê trong lòng. Lần này phải kiếm cớ bắt nạt nó, bắt nạt nó, cho nó biết thế nào là lễ độ."Cho cô biết thế nào là làm vợ, cho cô biết thế nào là cướp đi sự tự do của Đỗ Tùng Dương này, cô sẽ khôngchịu được mà phải cút xéo đi thôi... Haha" _ ý nghĩ đen tốilướt qua đầu hắn.
    - Trời ơi! _ nó hoảng hốt, cuống lên _ tôi ném mạnh thếcơ à? Chết rồi, thế thì vỡ cái điện thoại mất.
    Vừa nói nó vừa chạy đi sục sạo tìm em điện thoại yêu quý, để lại hắn tái mặt đứng như trời chồng.
    - Trời ơi, vỡ rồi, sao giờ?
    Nó chán nản tuyệt vọng nhìn em điện thoại. Giờ thì hay rồi. Điện thoại vỡ, không có ba mẹ, không có tiền! Xong. Thế là xong. Nó rầu rầu nét mặt ngồi phịch xuống cái nền nhà, trên tay cứ mân mê cái vỏ điện thoại (vỏ một nơi, pin một nơi, bànphím một nơi, màn hình mộtnơi)))
    - Ax điên mất! _ hắn bực mình vò đầu kêu lên _ sao mình lại có "bà vợ" ngu ngốc thế này cơ chứ?
    Tiếng hét của hắn làm nó càng điên hơn. Nó liền trút hết bực mình lên đầu hắn. Nó lao đến bóp cổ hắn, đấmhắn, đá hắn, miệng không ngừng nghỉ:
    - Đồ điên! Đồ trộm cắp! Đồ mắc dịch! Đồ đầu to! Anh làm vỡ cái điện thoại của tôirồi, đền đi! _ nó cứ thế đấm đá túi bụi.
    Ax, đến nước này thì hắn không chịu nổi nữa. Thế có ngược đời không? Rõ ràng là ném cái điện thoại vỡ đầu người ta mà còn đi bắt đền người ta làm vỡ cái điện thoại của mình. Trong khi nó vẫn tiếp tục cái điệp khúc:
    - Cũng chỉ tại anh, chỉ tại anhmà ba mẹ mới ruồng bỏ tôi! Đồ chồng đáng ghét! Anh đi chết đi, đi chết đi!!! _ mọi nỗi bực tức nó đều xả vào mặt hắn. Như thế ít ra còn đỡ hơi cứ phải ôm cục tức trong lòng (dã man con ngan...
    - Cô thôi đi! _ hắn điên tiết giằng tay nó ra.
    Trông hắn lúc này đáng sợ quá đi mất thôi! Mắt hắn đỏ ngầu, trợn ngược lên, mặt hắn cũng đỏ phừng phừng, trông thật gớm chết (đó là nhận xét của nó).
    Hắn giằng mạnh tay nó ra khiến nó ngã sõng soài dưới đất. Trong khi mặt nó còn tím lại vì giận, vì sợ, vì..ngơ ngác thì hắn lấy tay phủi phủi cái cổ áo như kiểu vừa bị cái gì bần thỉu lắm đụng vào.
    Hắn lạnh lùng buông lạimột câu:
    - Cô tưởng tôi muốn làm chồng con nhỏ vừa xấu xí, vừa ngu ngốc như cô chắc? Cô nằm mơ đi, gái theo tôi đầyra tôi đá đi còn chưa hết. Nếukhông phải do ba mẹ tôi sắp đặt thì tôi, tôi thề, Đỗ Tùng Dương này sẽ không-bao-giờ thèm để ý đến cô! Hiểu chưa?
    Hắn tuôn một tràng dài. Hắn tức, hắn sôi máu, mất tự do, ừ thì không nói nữa, nhưng vừa sáng ra, nào là bị nó tát, nào là bị nó hất nguyên cốc nước lạnh vào mặt, nào là bị nó ném cái điện thoại vào đầu, rồi nó đánh, nó mắng hắn. Hắn như muốn nổ tung.
    May cho nó là nó làm vợ hắn, không thì hôm nay nó chết chắc.
    Nói xong, hắn lầm lầm cầm cái điều khiển tắt phụt cái tivi rồi lại lầm lầm nện từng bước chân lên cái cầu thang. Hắn vào phòng rồi đóng cửa cái sầm. Mất cả hứng xem ti vi!
  3. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    Nó vẫn ngơ ngác ngồi bệt dưới đất. Hắn nói nhiều thấtgớm, con trai gì mà còn lắm mồm hơn cả con gái, nhỏ nhặt, chấp vặt. Ôi thôi! Thế làcuộc đời nó bây giờ gắn chặt vào cái lão chồng đángghét này sao? Nó điên mất. Baba nó có bao giờ to tiếng với mama nó như hắn quát nó lúc nãy đâu. Càng nghĩ càng thấy hắn xấu xa, đáng ghét! Sao ba mẹ lại gả nó cho một tên như hắn cơ chứ?
    Nó ôm hận rồi cũng lết lên tầng. Thấy cửa phòng kia đóng nó nhìn rồi bĩu môi, nó không thèm, tưởng nó muốn nằm cùng hắn lắm đấy! Nó liền tiện chân đạp vào cửa phòng hắn rồi đi tìm một căn phòng khác để nằm.
    Hồi nãy khi chạy đi tìm ba manó phát hiện ra một căn phòng màu xang nhạt trông khá sạch sẽ, nó liền chui luôn vào căn phòng đó và cũng cố tình đóng cửa cái rầm nhằm trêu tức hắn.

    chapter 2
    Nó cứ nằm úp mặt vào gối như vậy mà ngủ lúc nào không biết.
    Còn hắn ngồi trong phòng cứ suy nghĩ mãi. Về nhà ư? Ba hắn đã quyết rồi thì hắn chẳng có cửa mà về nhà đâu. Dọn ra nhà trọ ở? Khôngđược, đường đường là một thiếu gia, sao có thể ở một nơi chật chội như thế được? Nghĩ đi nghĩ lại hắn lại thấy ở cái biệt thự này ít ra cũng thoải mái nhất rồi, cứ coi con nhỏ kia là không khí là xong chuyện.
    Mỉm cười tự khen mình thông minh, hắn giơ cái đồng hồ đeo tay lên nhìn. Đã 12h trưa rồi, hắn đói.
    Xuống ăn vậy. Mà ở đây đâu có người hầu. Không lẽ bảo vợ nấu cho? Không, hắn đã quyết định coi con nhỏ đó làkhông khí rồi. Hắn tặc lưỡi mở cửa phòng đi xuống.
    Mở cái tủ lạnh ra, hắn trông thấy có mỗi bịch sữa với mấy thứ hoa quả, kẹo bánh linh tinh. Chắc là hai bên thônggia cố tình bắt cô vợ của hắn phải đi chợ rồi lăn vào bếp đây. Thở dài, hắn đi ra ngoài.
    Ngó nghiêng một lúc cuối cùng hắn cũng trông thấy cái gara để ô tô. Hắn mở ra thì thấy bên trong có một chiếc BMW màu vàng, tìm quanh hóa ra cái chìa khóa được cắm sẵn vào ổ rồi.
    Hắn mỉm cười lôi con xe ra phóng đi mất tiêu luôn.
    Nó thức dậy vì cơn đói cồn cào trong bụng, Phải kiếm cái gì ăn thôi. Nó mò xuống giường, mở cửa phòng và hé mắt nhìn quanh. Phòng hắn vẫn đóng cửa.
    Nó rón rén bước xuống bếp. "Hắn mà nghe thấy lại đi theo mình thì chết"_ nó suy nghĩ linh tinh.
    Nó bước xuống mở cái tủ lạnh, a ha, vẫn còn sữa nè. Nó sung sướng cầm hộp sữa và cắm ống hút vào.
    Ra chỗ cái ghế salon nó ngồixuống và bật ti vi lên xem. Nhưng thật ra nó có xem cái gì đâu mà trong đầu nó cứ nghĩ linh tinh cái gì. Nó quyết định ngoan ngoãn ở lại cái ngôi biệt thự này, ba ma nó biết nó ngoan sẽ sớmcho nó về thôi, vì bây giờ nó đã qua cơn "sốc" nên mới nghĩ được "chín chắn" như thế đấy. "Mình phục mình quá ha!^^"
    Uống hết hộp sữa mà bụngnó vẫn đói, nó liền lấy ra hộp nữa tu vì nó không muốn phải đi chợ nấu ăn. Hồi nãy nó đọc được tờ giấy chắc của quản gia viết cho nó trong nhà bếp là ba mẹ để sẵn tiền trong cái ba lô của nó và nó phải tự mình đi chợ nấu ăn.
    Lại hết hộp thứ hai mà nó vẫn chẳng thấy no, chỉ thấy buồn đi vệ sinh. Đi xong nó lại ngồi thần mặt. "Hắn không đói à? Mình có nên mang sữa cho hắn không?" Nghĩ thế nó hí hửng mang hộp sữa lên nhưng không phải với ý định đó mà chỉ là nó muốn nịnh hắn cho đi ăn nhà hàng thôi.
    Nó gõ cửa mà không ai trả lời, đẩy cửa bước vào thì nó chẳng thấy ai.
    "Ủa, hắn đi đâu rồi ta? Hay đi vệ sinh rồi nhỉ?" Nó đi "thámhiểm" cái nhà vệ sinh mà chả thấy đâu.
    "Anh ta đi đâu rồi nhỉ? Mình đói quá huhuhu" Nó chán nản đặt cốc sữa trong phòng hắn rồi chạy xuống phòng khách xem ti vi tiếp cho quên cơn đói vậy. Vì nó không biết nơi này là đâu nên mới không dám đi ra ngoài một mình.
    Vừa xem ti vi mà nó vừa nhăn nhó như khỉ ăn ớt."Trời ơi đóiiiiiiiiii" Thế mà cáiti vi khốn nạn bật kênh nào cũng thấy chương trình nấu ăn với cả thi Siêu đầu bếp làm nó nhìn mà càng đói hơn.
    Đúng lúc đó thì chiếc xe BMW màu vàng đỗ xịch xuống khuôn viên "nhà nó". Hắn lái xe vào gara rồi thản nhiên bước vào, lúc đó nó đang đói nên cũng chả để ý.
    Cho đến khi hắn bước vào phòng khách thì mặt nó mới trở nên hình sự. Nó vẫn ngồi dựa vào ghế sô pha mà khoanh tay hỏi:
    - Anh đi đâu về?
    - ... _ hắn không thèm trả lời.
    - Tôi hỏi anh đi đâu? "Đi ăn màkhông cho tôi đi cùng chứ gì?Hứ" _ nó nghĩ.
    Khó chịu vì nó cứ hỏi hoài, cuối cùng hắn đáp gọn lỏn:
    - Đi ăn!
    - Đi ăn sao không kêu tôi?_ nó xì khói.
    - Sao tôi phải kêu cô? Tránh ra!
    Vừa nói hắn vừa ngồi vào cái ghế sôpha, cầm điều khiển và bật kênh khác, lúc này mấy cái chương trình nấu ăn cũng hết luôn rồi.
    - Anh làm chồng kiểu gì vậy hả? _ nó lườm nguýt hắn.
    Hắn đang uống nước suýt sặc vì cái chữ "chồng" của nó.
    Hắn mặc kệ, vừa uống nướcvừa xem ti vi.
    Nó khó chịu gây sự:
    - Đưa điều khiển đây! Tôi muốn xem phim.
    - Đây không là phải là phim thì là cái gì?_ hắn cãi.
    - Nhưng tôi không thích xem phim kinh dị.
    - Chứ cô thích xem phim gì?
    - Phim ma! _ nó trả lời một câu ngắn ngủi.
    Nghe xong hắn quay ra lườm nó, nó cũng lườm lại. Nó giật cái điều khiển từ tay hắn chuyển kênh liên tục.
    Hắn cũng không vừa xông ra giật lại. Hai đứa cứ giằng co nhau, sau cùng tức quá hắn cầm cái điều khiển ném vàotường vỡ tan.
    - Sao? Chuyển kênh nữa đi!_ hắn thách thức.
    Nó cười nửa miệng rồi bĩu môi:
    - Không có điều khiển tôi ấn nút ti vi, hơ hơ _ nó nhảy chânsáo ra chỗ cái ti vi rồi ấn nút linh tinh.
    …Rầm…
    Hắn đập tay vào cái bàn uống nước, chắc là tức quá. Rồi hắn lôi điện thoại ra gọi cho ai đó còn nó thì tiếp tục... nghịch cái ti vi, vừa nghịch nó vừa hát ầm cả cái phòng lên.
    Lần này thì hắn mặc kệ nó mà chỉ ngồi im. Một lúc sau có hai cô gái bước vào phòng khách. Nó khựng lại nhìn.
    Hai cô gái õng ẹo tiến đến chỗ hắn như là là của mình không bằng ý. Hắn mỉm cườivới hai cô gái rồi nói:
    - Đến nhanh vậy? Ngồi xuốngđây xem xiếc khỉ đi.
    Hai cô gái mỗi cô thơm chụt vào một bên má hắn rồi cũng ngồi xuống ghế salon, hắn liền kéo cả hai vào lòngrồi khoác vai. Còn nó thì đang đứng chết trân cạnh cáiti vi.
    Thấy thái độ của nó như thếhắn mừng thầm. Y như rằng nó nhảy câng câng lên rồi nhào đến chỗ hai cô gái đó, cả hai hoảng sợ nép vào ngực hắn.
    - Ôi các chị dễ thương quá! _ nó reo lên với cặp mắt long lanh sáng rỡ.
    Đây là lần đầu tiên nó trông thấy hai cô gái xinh đẹp như thế này, dáng còn chuẩn nữa chứ. Ước gì nó được như hai chị ấy. Nó chỉ được xếp vào loại dễ thương đáng yêu với làn da trắng hồng và cặp mắt to thôi chứ không thể xinh đẹp được nhưthế này.
    Nó xúm xít vào hai chị rồi reo lên thích thú:
    - Mình làm quen nha chị! Em là Yến Nhi, các chị tên gì ạ?
    Nó không biết rằng mặt hắn đang tối sầm lại như cục than. Nó là vợ hắn, thấy chồng mình mang gái về nhà không tức mà lại còn vui, có ai như nó không?
    Hai cô gái kia lúc đầu ngơ ngác rồi sau bật cười lên ha hả.
    - Chị là Mai Trang.
    - Còn chị là Minh Ngọc.
    - Ôi yêu hai chị quá! _ nói rồi nó thơm chụt vào má hai chịnó.
    Hắn cứ trố mắt nhìn. Gái của hắn hay gái của nó mà nó dám?
    Nó không để ý đến hắn mà kéo hai chị kia lại thì thầm:"Các chị thích anh kia đúng không? Nói cho các chị biết anh ta rất khốn nạn, các chị nên tránh xa, em nói thật đấy!" _ nó làm bộ mặt hình sự như vừa thông báo một tin động trời vậy.
    Hai chị kia nhìn nhau rồi lăn ra cười.
  4. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    - Cười cái gì? _ hắn quát.
    - Thôi, không phải diễn kịch nữa đâu Tùng Dương, vợ cậuvui tính thật đó.
    Mặt hắn lúc này trông y như mặt ông bao công, thậm chí còn không đẹp trai bằng nữa. Hắn đá cái ghế rồi hằm hằm bước lên.
    Còn nó và Mai Trang với MinhNgọc thì cứ ở dưới cười đùa với nhau.
    - Yến Nhi à, em thú vị thật, bọn chị là bạn cùng lớp của Dương, lúc trưa nó rủ đi ăn cơm rồi kể cho bọn chị nghehết mọi chuyện, nó định trêutức em đấy... Haha...
    Mặt nó lúc này trông ngố cực, nó suy nghĩ gì đó rồi lại cười tươi:
    - Kệ anh ta! Chị em mình chơi đi!
    Thế là ba người cứ nói chuyện rôm rả, còn cố tình hét to và bật to tiếng ti vi chohắn nghe thấy. Hắn ở trong phòng cục tức nghẹn ở cổ."Được lắm Yến Nhi, rồi cô sẽ phải hối hận!"
    - Các chị ở đây với em, đừng về mà, đi đi mà!
    Nó nhõng nhẽo với mấy chịkhi tiễn họ ra về.
    Hai chị vuốt tóc nó rồi an ủi:
    - Em ở đây ngoan ngoãn, khi nào rảnh chị lại chơi! À, chị cho em biết bí mật này, chồng em sợ nhất là bị cù, khi nào bị bắt nạt thì em cứ dùng chiêu đó mà dọa hắn. Thôi muộn rồi, chị phải về đây!
    Cả ba bịn rịn một hồi nữa thì nó mới chịu để hai chị đi. Nó quay lại phòng mà lòng vui phơi phới. Hôm nay gặp được hai chị xinh đẹp đó nó vui lắm, đã xinh rồi mà còn vui tính nữa.
    Từ lúc đó đến tận sáng hômsau hắn không bước chân ra khỏi phòng. Buổi tối nó lại trung thành với sữa và bánhbông lan còn hắn thì có hộp sữa ai đó để sẵn trong phòng để lót cái dạ dày.

    chapter 3
    Sáng hôm sau là thứ hai, nó dậy lôi va li ra lấy bộ đồng phục mặc vào. Đồng phục trường nó là chiếc áo sơ mi trắng dài tay và váy kẻ ca rô xanh đen, trên cổ áo có một cái nơ màu xanh nữa. Nó mặc vào và ngắm mình trong gương. Nó lúc nào cũng chỉ có một kiểu tóc, mái tóc nâu ngắn ngang vai, mái bằng và lúc nào nó cũng buộc một nhúm tóc xinh xinh bên trên bằng một cái nơ màu xanh. Nó không quá xinh nhưng trông hoạt bát và đáng yêu.
    Tu xong hộp sữa nó mới nhớ ra. Đi học kiểu gì bây giờ? Bình thường nó có quản gia Trương đưa đón, còn bây giờ thì làm gì có ai?Nó còn đang ngơ ngác thì hắn từ trên tần bước xuống.Nó lẽo đẽo theo sau, hắn cũng mặc kệ.
    Hắn ngồi lên con BMW rồi lao ra đến cổng. Hắn dừng xe, đợi nó bước đến. Nó vui sướng mỉm cười chạy lại"Háhá, thì ra hắn mặc đồng phục trường mình, hắn cũng có lương tâm cho mình đi nhờ đó chứ!"
    Nó vừa chạy đến, định mở cửa xe thì hắn thò đầu ra khỏi xe nói với nó một câu khiến nó sốc toàn tập.
    - Đi bộ nha vợ yêu, chồng đi trước đây! Bái bai si iu ơ ghên!!! ^^
    Hắn nở nụ cười rất chi là đểu rồi vọt xe đi mất với tốcđộ chóng mặt như đang trêu tức nó.
    Nó thất thần, vì ngôi biệt thự nằm ở mặt đường nên hiện tại nó đang đứng giữa đường mà khóc nức nở. Sao hắn nỡ làm thế với nó? Giờphải làm sao? Nó đâu biết đường đi học? Phải rồi, lau nước mắt đi, ba mẹ dặn trong ba lô của nó có tiền, nó sẽ bắt taxi.
    Xui cho nó hay sao mà đợi mãi chả có cái taxi nào đi qua. Kiểu này thì muộn học mất. Nó lo lắng, vặn vẹo cái tay, vẻ mặt nhăn nhó thảm hại. Chồng mới con thế đấy. Nghĩ số phận mình hẩm hiu nó tủi thân quá lại òa khóc nức nở. Một chiếc xe đạp đi ngang qua trước mặt nó. Vụt qua nó một đoạn thì chiếc xe đạp thể thao ngoành lại và dừng trước mặt nó.
    Nó ngạc nhiên ngước lên nhìn. Trước mặt nó là một cái xe đạp (thì tất nhiên =.=) và một anh chàng đang ngồi trên chiếc xe đó. Oa! Đó là một anh chàng có mái tóc nâu và đôi mắt màu xanh nước biển. Trông như người nước ngoài vậy. Nó ngẩn ngơ nhìn mà quên mất mình sắp muộn học.
    - Lên xe đi! _ chợt anh chàng cất tiếng nói.
    Nó nín khóc (nín từ nãy), ngạc nhiên hỏi:
    - Ơ, anh là ai?
    Anh chàng cười xòa rồi nói:
    - Không phải cô đang muốn đến trường sao? Cô chắc cũng là học sinh trường Ware1 (viết tắt của We are theone) đúng không? Lên đi tôi chở đến trường.
    Nó ngạc nhiên vì sao anh chàng biết nó đang muốn đến trường nhưng nó chẳng suy nghĩ nhiều mà trèo lên như một con rôbốt.
    - Bám chắc nhé!_ anh chàng nói rồi bắt đầu một cuộc đua tốc độ trên đường.
    - Aaaaaaaaaaaaa!!!
    Nó hét toáng lên, bàn tay bấu chặt vào áo anh chàng, bởi vì tốc độ đi của anh chàng này thật sự rất chóngmặt. Nó chưa kịp nhận ra hình dạng mọi vất trên đường đi thì cảnh vật đã nhòe đi luôn rồi. Nó nhắm tịtmắt lại, tim nó đập nhanh quá. Nó buồn nôn. Bây giờ nó chỉ biết hối hận vì đã theo anh chàng này đến trường.
    Kítttttt.
    Cuối cùng thì chiếc xe cũng dừng lại, nó vội vàng trèo xuống, ra chỗ gốc cây mà nôn thốc nôn tháo. Trời ơi trước giờ đi ô tô mà có bao giờ bị say thế này đâu. Mọi học sinh trước cổng trường nhìn nó như người ngoài hành tinh nhưng nó không quan tâm. Sáng uống có hộp sữa mà giờ chui ra hết rồi còn đâu. Nôn xong, nó lảo đảo định đi vào lớp học.
    - Quên cặp nè!
    Nghe thấy tiếng nói nó mới nhớ ra là mình vẫn để cặp sách ở đằng sau xe. Nó quay lại với bộ mặt tả tơi như người sắp chết thì cái cặp bay vèo vào mặt nó. Nó không kịp đỡ nên ngã nhào xuống.
    Anh chàng kia mỉm cười vẫy tay chào rồi dắt xe vào trường.
    Mãi nó mới đứng lên được, cái mặt như người thất thần nó bước vào lớp.
    Thấy nó đi đứng liêu xiêu, mặt mày tái mét, mắt đảo vòng vòng mấy đứa bạn nó cứ ngây ra nhìn. Nó xách cặpvào lớp, ngồi thụp xuống cái bàn yêu quý. Mấy đứa bạn tròn xoe mắt nhìn nó.
    - Này, Nhi, bà làm sao thế?
    - ...
    - Này, bà bỏ cái cặp sách trên đầu xuống được rồi đấy!
    Nó cứ như bị đơ, tay nó trượt dần rồi mấy đứa bạn phải lấy cái cặp sách trên đầu ra giúp nó.
    - Thôi kệ nó, chơi cá ngựa tiếp đi!_ Nhất Phong hứng khởi đề xuất.
    - Đúng đấy, kệ nó, đang chơi hay thì... bà chỉ giỏi phá đám! _ Thái cũng chêm vào.
    ...Binh...
    Thái ăn ngay cái cặp sách vào đầu. Nó vẫn đang gục xuống bàn mà còn giơ tay đánh người được. Thái hậm hực lêu lêu nó thì ngay lập tức bị nó tát cho phát nữa nổ đom đóm mắt.

    Nó nằm ngủ trọn cả tiết học, hai con bạn Tiểu Mi và Hương Ly cũng bất lực nhìn nó.
    - Ê nó bị làm sao thế?
    - Tao biết sao được? Có khi nào bị bồ đá không?
    - Vớ vẩn, xấu xí như nó thì làm gì có bồ, xinh gái như tụi mình mà còn đang FA nữa là.
    - Đấy là do bọn mình không thèm nhận lời thôi.
    - Bà nói cũng phải. Hêhê
    Nó tuy nằm xuống nhưng nghe thấy hết. Nó đã bực rồi mà mấy cái con lắm mồm này cứ lảm nhảm bên tay. Tức mình nó bật dậy định cho mỗi đứa một trận thì lúc đó tiếng chuông kết thúc buổi học vang lên. Nó uể oải lại gục đầu xuống.
    - Nhi, dậy đi! _ Tiểu Mi lay vai nó.
    - Ừ.
    Nó đáp nhẹ rồi gượng dậy. Nó vừa dậy xong cũng là lúchai con bạn ăn ngay hai cú đấm vào bụng. Hai đứa nó xuýt xoa rồi lườm nguýt nhưng nó mặc kệ.
    Tan học. Nó lững thững đi ra cổng trường. Tâm trạng nó thật rối bời. Nó ngó lơ tìm kiếm hình bóng chiếc xe quen thuộc của nhà nó. Nhưng tất nhiên là chả nó cái xe nào đến đón nó cả. Nó mân mê cái gấu váy. Nó buồn. Mới xa bố mẹ có một tí mà nó thấy nhớ quá. Nó cứ đứng mãi ở cổng trường thì hắn đi lướt qua với cái BMW màu vàng, hắn còn đeo kính râm nữa. Hắn giơ ngón cái lên với nó, mỉmcười rồi phóng đi mất.
    Nó hậm hực nhìn theo. Chồng mới chả con, anh có tin tôi li dị anh không? Nó phụng phịu đứng đợi cái taxi thì... Kítttttt... Cái xe đạp thể thao đáng ghét lại dừng lại trước mặt nó làm nó giật thót cả tim.
    Trên xe anh chàng tóc nâu lại mỉm cười với nó.
    - Đi nhờ không?
    Nếu các nữ sinh đi qua nhìn thấy nụ cười đó của hắn đều ôm tim mà ngất thì đối với nó nụ cười đó còn đểu hơn cả nụ cười của lão chồng nó.
    Hắn vừa cất lời hỏi xong thì nó ôm cặp cắm đầu vào mà chạy. Chạy thiệt xa. Người đâu mà kỳ thấy gớm, tự dưng cứ kêu người ta đi nhờ là sao? Tính hại người ta chết vì rớt tim ra ngoài à?
    Nó chạy một mạch thở hổn hển mà bây giờ nó chả biết mình đang ở đâu. Mặt nó méo xệch, lạc đường rồi!
    Làm sao đây? Nó không có điện thoại, mà có thì nó cũng biết gọ ai bây giờ?
    Suy nghĩ một hồi cuối cùng nó nhìn thấy một cửa hàng bán điện thoại liền hí hửng bước vào.
    Đây là lần đầu tiên nó tự đi mua hàng thế này. Nó thích thú ngắm nhìn một lượt, tay mân mê cái cửa kính, mắt nósáng lên.
    - Trẻ con đừng có nghịch ngợm linh tinh, đi về cho người ta bán hàng _ tiếng ông chủ quán làm nó giật cả mình.
    Nó ngơ ngác nhìn quanh, trong cửa hàng chẳng có ai khác ngoài nó và ông bán hàng cả, vậy là ông ta nói nó. Nó nhìn ông ta một lúc khiến ổng nổi cả da gà rồi nó mở cặp lôi ra một cục tiền vứt lên cái bàn:
    - Lấy cho tôi cái nào xịn nhất!
    Ông bán hàng trố mắt nhìn nó, ông run run cầm lấy sấp tiền. Mẹ ơi con bé này chắc nhà nó giàu lắm đây. Ông không biết là đó là tất cả sốtiền ba mẹ cho nó để nó "lo cuộc sống gia đình".
    Ông lúi húi lôi ra một cái điện thoại cảm ứng to cỡ cái bàn tay người lớn bên ngoài dát bạc sáng lấp lánh.Ôi đẹp quá! Nó hoa mắt nhìn. Nó cất cái điện thoại vào cặp rồi hí hửng bước ra, cònông chủ quán thì vẫn mải đếm tiền trong đó.
    Ọc... ọc... bụng nó bắt đầu sôi lên, nó đói không chịu được. Đi về lúc này chắc chẳng có cơm mà ăn đâu, lại còn bị lão chồng đáng ghét châm chọc thì nó chả về đâu.Nó quyết định đến một cửa hàng bán đồ ăn nhanh gần đó.
    Bước vào quán nó cứ có cảm giác như mình là một người trưởng thành vậy, lần đầu tiên nó đi ăn một mình như thế này. Cái cảm giác này khiến nó vừa vui vui vừalạ lẫm. Chọn một chỗ ưng ý nó ngồi xuống. Làm gì tiếp theo nhỉ? À gọi món.
    - Bà chủ, cho cháu hai cái xúc xích rán.
    - Có ngay đây cháu!
    Nó hài lòng ngồi ngồi lấy cái điện thoại ra và lắp cái sim cũ của nó vào.
    - Của bạn đây!
    - Cảm ơn! _ nó nói với anh chàng phục vụ bàn.
    Ơ hơ nó có nhìn nhầm không? Cái tên ngồi trên chiếcxe đạp thể thao lúc nãy đang mặc bộ quần áo của phục vụ viên và đang mỉm cười với nó.
    Nó dụi mắt đến sắp cháy cảcái con mắt ra thì cái mặt hắn vẫn hiện lên rõ mồn một.
    Hắn lại nở nụ cười với nó, nghiêng đầu rồi bỏ đi.
    Nó nhìn theo khó hiểu nhưng ít ra bây giờ hắn không đi xe nên nó không cònthấy sợ nữa, chắc là nó sợ cái xe đạp của hắn hơn là sợ hắn.
    Nó thản nhiên đánh chén hai cái xúc xích cỡ bự. Vừa ăn nó vừa quan sát xung quanh, nó thấy anh chàng xe đạp cứ chạy tùm lum mà phục vụ, hết bàn này đến bàn khác mà sao trên môi vẫn giữ một nụ cười.
    Nó vừa cho cái miệng hoạt động vừa không ngừng chămchú quan sát. Khách vào hàng ngày càng đông, bây giờ là giờ ăn trưa có khác. Nhưng có một điều lạ là nó thấy trong quán ngoài anh chàng kia ra cũng có mấy người phục vụ nữa nhưng họ toàn... lau sàn với rửa bát, còn đâu thì toàn anh chàng kia bưng bê thôi à. À, nó hiểu rồi, chắc tại thấy anh ta đẹp trai nên mọi ngườithích anh ta phục vụ đây mà. Nó thấy mấy cô gái đi vào quán cười nói với anh ta kinhlắm, chà chà, đúng là một tai sát gái.
    Ăn no rồi Nhi định đứng dậy thì sực nhớ ra là phải trả tiền. Nó lôi cái túi ra lục lọi. Trời ơi! Nó sững người, huhu tiền nó mua điện thoại hết rồi còn đâu. Nhi tái mét mặt, nhìn nó chẳng khác gì con ngố. Bộ óc nó được dịphoạt động linh hoạt: "Làm thế nào bây giờ? Hay là..." Mắt nó đảo xung quanh. Tốt, mọi người đều đang rất bậnrộn. Nó phải chuồn, phải chuồn thôi. Nó tự kỉ cười hí hí một mình rồi vác cặp rón rén định bước ra khỏi cửa.
    Nhưng có một lực gì đó kéonó lại, nó giật mình ngoảnh mặt ra đằng sau. Ôi cái gã chết tiệt đang kéo áo nó. Hắn nhìn nó cười cười nữa chứ.
    "Cầu trời cho hắn đừng hỏi đến tiền" _ nó chắ tay khấn vái.
    - Này nhóc quên chưa trả tiềnđó!
    Ax. Mặt nó bây giờ đen như cục than. Nó liền nói:
    - À... tôi quên hihi..Anh bỏ tôi ra đã rồi tôi mới lấy tiền được chứ!
    Hắn nghe nó nói có lí (ặc) thì buông ra thật, nó cười thầm rồi chạy vọt đi.
    - Á!
    Nó lại một lần nữa kêu lên khi bây giờ hắn đã lại đứng ở trước mặt nó rồi. Huhu võcông thâm hậu quá!
    - Nhóc quên mang tiền hả?_ hắn khoanh tay trước ngực nói.
    Nó gãi đầu gãi tai rồi cúi gằm mặt xuống. Sau đó bất ngờ nó túm lấy vạt áo của hắn, người như quỳ sụp xuống, ánh mắt van lơn:
    - Hỡi vị thần đáng mến, ngài hãy thương lấy tôi! Tôi vốn bị bệnh huyết áp cao từnhỏ, bây giờ nó đang hành hạ tôi, xin ngài hãy để tôi đi, rồi tôi sẽ trả cho ngài khoảnnợ này, nha, nha!!!
    Hắn thở hắt ra bụm miệng cười, định nói gì đó thì ở bên trong có tiếng gọi:
    - Trường Thiên! Khách gọi món nè, mau vào làm việc đi!
    - Dạ đến ngay đây!
    Anh ta nói vọng vào rồi nắm tay nó lôi đi.
    - Nè anh làm cái gì vậy hả? Thả tôi ra...thả ra...
    Mặc sức cho nó gào, hắn cứkéo nó đi vào trong. Nó sợ lắm, sợ hắn mách với ông chủ rằng nó ... ăn quỵt! Ôi không!
    Kéo nó vào một góc, hắn nói:
    - Đứng đây đợi tôi!
    Nó định bật lại nhưng tự dưng lại nghĩ ra cái gì, nó liền cười tươi rồi nói:
    - OK, anh đi làm việc đi!
    Ngay khi hắn quay người đi thì nó lại rón rén tính chạy.
    - Đứng im không thì đừng trách tôi! _ hắn không quay lạimà nói vọng lại với nó.
    "Tên này như là có mắt đằngsau á" _ nó nhăn nhó nuốt nước bọt cái ực.
    - Được rồi mà, tôi không đi nữa đâu! _ nó lí nhí.
    Trường Thiên lại tiếp tục cái công việc bận rộn của mình mà theo nó thì là "tán gái chứ phụcvụ cái nỗi gì" Đó đó, hắn lúc nào cũng cười cười rồi liếc mắt đưa tình với mấy cô ả. Còn nó thì chán nản đứng một xó như đứa tự kỉ.Vừa đứng nó vừa nguyền rủa cái tên xấu xa kia.
  5. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    - Làm cái gì đấy? Không mau lau sàn đi còn đứng đó hả?_ tiếng ông chủ quát lên làm nó giật cả mình.
    "Ổng quát ai thế nhỉ?"
    - Cô lười biếng thật, mau làm việc đi, mà sao đồng phục nhân viên đâu không mặc vào?_ ổng giận dữ trợn mắt lên quát Nhi. Ông đây vừa mới nhận chức "ông chủ mới" nên phải ra oai chứ. Chả là ổng mới được làm ông chủ từ... hôm qua nên ổng chưa nhớ hết mặt nhân viên đuợc. Thấy nó đứng tự kỉ bên cạnh cây lau thì cứ tưởng nólà nhân viên 0.o
    Trời dám bảo nó là nhân viên sao? Nó chỉ muốn đấm cho cái bụng phệ của ổng một cái thật đau để trừng trị ổng vì đã "xúc phạm" nó thì có tiếng nói vang lên:
    - Cô ấy không phải nhân viên, cô ấy là... _ hắn cười ngạo nghễ nháy mắt với nó.
    Nó sợ câu tiếp theo hắn nói là "là kẻ ăn quỵt" nên vội vàng nói:
    - À ông chủ, tôi lau đây, lau ngay đây!
    Nó cười hì hì mà khóc tronglòng, ngậm ngùi cầm lấy cây lau.
    - Có thế chứ! _ ổng gật gù _ còn cậu nữa _ ổng chỉ về phía Trường Thiên _ lo mà làm việc đi, đừng có mà hóng hớt.
    Trường Thiên khẽ gật đầu rồi lại chạy lăng xăng đi. Trong khi nó vừa lau vừa thanthân trách phận, uể oải lau từng chút một. "Thôi kệ, mình lau nhà trả nợ cơ mà hihi"_ nó nghĩ thầm và thế là nó lau rất tích cực, chỉ vì cái ý nghĩ đó. Mấy nhân viên khác cứ nhìn nó tò mò tưởng nó là nhân viên mới O.O
    - Hơiiiii... cuối cùng thì cũng xong! _ nó mỉm cười nhìn cái thành quả nó đã dày công lao động, đưa tay quệt những giọt mồ hôi trên trán nó chống cây lau xuống.
    Lúc này khách cũng đã về gần hết. Trường Thiên quay lại chỗ nó rồi nói:
    - Đi!
    - Đi đâu? _ nó ngơ ngác.
    - Thì đi về! _ hắn thản nhiên nói, đưa tay cởi cái áo phục vụ khoác ngoài ra rồi cầm tay nó dắt đi.
    Nhi nghi ngờ nhìn Thiên, trongđầu nó hiện lên bao ý nghĩ đen tối. Có khi nào hắn đang dụ nó về nhà hắn, rồi bắt nó... làm gì đó để trả nợ không?
    - A... ha... Tôi tự về được mà... anh cứ lo chuyện của anh đi... hihi... _ nó cười tươi, đôi mắt cong lên sáng lấp lánh như hai ngôi sao nhỏ. Nhưng hai ngôi sao ấy tắt phụt đi khi hắn đã không ngần ngại màlôi nó đi.
    - Nhóc không có tiền thì về thế nào được, định đi bộ về chắc?
    Ừ nhỉ, thế mà nó quên không nghĩ ra, đành lẽo đẽo theo sau hắn. Hắn lôi nó đến chỗ để xe đạp. Ôi cái xe đạp nhỏ bé của hắn hiện ra trước mặt mà nó còn tưởnglà con quỷ khổng lồ cơ. Cơn buồn nôn lại ập đến.
    - Lên đi! _ hắn trèo lên yên trước ngồi rồi bảo nó ngồi đằng sau.
    *Lắc đầu* _ nó nhất quyết không đi.
    Thấy điệu bộ của nó mắc cười quá hắn bật cười rồi giải thích:
    - Nhóc yên tâm đi! Hôm nay không lo muộn học nên tôi sẽkhông phóng nhanh đâu.
    Nó đưa ánh mắt sợ sệt nhìnhắn ý hỏi "Thật không?"
    Hắn gật gật đầu.
    Nhi đành miễn cưỡng trèo lên rồi nó bám chặt vào cái yên xe, sợ ngã! @@
    Hắn bắt đầu đi và nó thì nhắm chặt mắt lại, nó vẫn bị ám ảnh bởi "cuộc đua tốcđộ lần" trước. Nhưng lần nàythì khác. Chiếc xe từ từ lăn bánh, lướt êm ru trên đường. Nó mở mắt ra nhìn. Cảnh vật không còn vụt đi đáng sợ như lần trước nữa. Nó thầm cảm tạ trời đất (phải cảm ơn Trường Thiên chứ>.<), thở phào một hơi và đưa tay lên lau mồ hôi.
    Hắn đèo nó trên chiếc xe đạp thể thao, gió vi vu thổi mái tóc nó bay bay. Cảm giácthật... hay! Đó là từ duy nhất nó cảm nhận được lúc này, tự dưng nó lại thấy thích đi xa đạp, cứ êm êm nhẹ nhàng,lại thoáng mát nữa, không giống như ngồi ô tô (tất nhiên rồi mẹ trẻ). Hắn cứ đi chầm chậm như thế này mớikhoái chứ.
    Chẳng mấy chốc đã đến trước cổng nhà nó. Ngạc nhiên chưa? Nó còn không nhớ nổi đường về nhà mà hắn nhớ siêu thật. Nó nhảy xuống xe, gập người nói:
    - Cảm ơn nha!
    Rồi quay lưng định đi vào nhà.
    - Oái, gì nữa? _ Nhi bực mìnhkhi Trường Thiên lại kéo áo nó.
    - Vào lấy tiền đi rồi trả tôi! _ hắn nói làm mặt nó xị xuống.
    - Nè, tôi đã lao động khổ cựcrồi còn gì? _ nó gân cổ lên cãi.
    Hắn cười khẩy một cái rồi nheo nheo mắt, trông rất đểu,hắn đá lông nheo với nó rồi nói bằng thứ giọng thâm trầm:
    - Thế rốtcuộc... em có đi lấy tiền không?
    Nhi bất giác rùng mình, giọng hắn thấy ghê ghê, lại còn gọi nó "em" nữa chứ! Tín hiệu từ não bộ cảnh báo đó là "chuyện đen tối" nên không suy toán nhiều nữa nó vội nói:
    - Đợi đấy! Tôi đi lấy!
    Nói rồi nó quay ngoắt ngườiđi. Vừa đi nó vừa dậm chân thùm thụp xuống đất. Aaaaaaa!!! Tức quá!
    Vào đến nhà nó vẫn chưa hạ hỏa, lại nghĩ hay là mặc kệ hắn ở đó? Nhưng hắn rất là "khôn", thế nào rồi cũng có ngày hắn tóm được nó. Giờ phải làm sao? Chả nhẽ lại đi trả lại cái điện thoại ư? Không, không được. Nhi tiếc nuối nhìn cái điện thoại dát bạc lấp lánh, nó thích cái điện thoại này lắm cơ. Phải có cách khác chứ. Suy nghĩ một hồi cuối cùng nó đưa ra một quyết định cực kì "táo bạo" _ xin tiền của chồng nó.
    Đứng trước cửa phòng hắn nó hít một hơi dài, đếm từ một đến ba rồi đưa tay lên gõ cửa. Nhưng tay nó chưa kịp chạm vào cửa thì cánh cửa đã mở ra, đúng lúc Dương đang định đi ra ngoài.
    Điều đặc biệt là hắn đang cởi trần và mặc có cái quầnđùi, nó nhìn "ngây ngất", rồi mặt nó đỏ lên. Còn lão chồng nó thì giật cả mình, nhưng rất nhanh hắn cười đểu nói:
    - Ái chà, vợ yêu cuối cùng cũng đi bộ về đến nhà rồi cơ à? Mỏi chân không vợ? _ thấy nó giờ này mới về hắncứ tưởng là nó quốc bộ từ trường về tận nhà cơ.
    Hắn nâng cằm nó lên, mặt nó vẫn đỏ lựng, hắn ghé sát mặt nó nói:
    - Sao? Đến phòng anh có chuyện gì?
    Thật ra hắn không biết rằng mặt nó đỏ bởi vì nó đang tức, trời ơi sao hắn dám phơicái cơ thể trần trụi ra trước mặt nó cơ chứ? Thế mà hắntưởng là nó ngại nên cố tình trêu trọc.
    "Nhi, mày phải bình tĩnh, phải hạ hỏa, phải hạ hỏa" Nó hít một hơi hài, kiềm chếsự kinh tởm rồi nhìn thẳng vào mắt hắn:
    - Chồng yêu! _ nó nói mà suýt ói ra.
    - Sặc!
    Không ngờ người ói lại là hắn chứ không phải nó. Hắn ôm cổ họng, buông nó ra rồi chui tọt vào nhà vệ sinh đóng cửa cái sầm.
    Nó ngơ ngác, lại đứng trước cửa nhà vệ sinh, nói ngọt ngào:
    - Chồng ơi, cho vợ xin ít tiền!
    Thấy bóng nó thấp thoáng trước cửa nhà vệ sinh hắn tặc lưỡi "Thì ra là xin tiền nên mới gọi mình như thế, may quá!" hắn thở phào.
    - Tôi không có tiền_ nói vọng ra.
    Nó chưng hửng, nhưng vẫn cố năn nỉ:
    - Đi mà chồng, vợ thật sự đang túng lắm, rồi vợ sẽ trảcho chồng mà.
    Hắn khoái chí vì nó phải cần xin hắn, nhưng hắn càngcố tình trêu tức:
    - Muốn xin tiền hả? Cúi xuống lạy trước cửa nhà vệ sinh đi rồi tôi cho! Haha
    - Anh... _ nó giơ nắm đấm trước cửa nhà vệ sinh nhưng... vô hiệu. Hix hix.
    Đã thế thì nó không thèm nữa. Tức lắm rồi đấy. Nó đạp vài phát vào cái cửa phòng vệ sinh làm hắn đang ngồi trong toa lét cũng phải giật bắn mình.
    - Thằng chồng hâm!
    Nó buông một câu rồi lầm lầm bước xuống. Hix biết làm sao bây giờ? Vừa đi xuống nó vừa nghĩ cách ăn nói với Thiên nhưng khi xuống đến nơi thì không thấy Thiên đâu nữa.
    Nó nhìn ngó xung quanh khắp cổng rồi thở phào sung sướng. Haha chắc hắn đợi lâu quá nên đi về rồi. Chợt nó nhìn thấy tờ giấy gài ở cổng. "Ủa không lẽ hắn lại viết giấy để lại?"
    Nó tò mò mở ra đọc: "Tạm biệt. Mai gặp lại nhé!"
    Mai gặp lại? Thôi xong. Nó ỉu xìu lê bước vào nhà.
  6. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 4
    Hắn đi vệ sinh xong thì lại vào phòng ngồi nghịch laptop. Còn nó thì cũng ngồi trong phòng lặng lẽ khóc thầm. Xong thì nó lăn ra ngủ.
    Hết cả buổi chiều, đến 7h tối nó mới mở mắt dậy. Uể oải vươn mình trên giường. Chán quá! Suốt ngày chỉ ngủ thế này thôi ư?
    Nó nhớ hồi còn ở nhà nó hay cùng bố mẹ và Thảo Linh ngồi chơi bài. Thảo Linh là em sinh đôi của nó. Giống nó y hệt nhưng tính cách thì khác hoàn toàn. Thảo Linh quậy thôi rồi luôn, đến nỗi trường Ware1 còn không dám nhận (thật ra là bả không thích học trường đó) đó là lí do vì sao Thảo Linh học khác trường với nó, trường Binball, Thảo Linh thích trường này vì bạn của nó học trường này hết mà. Ba mẹ thì rất thoải mái nên không ép. Còn nó thì thích trường Ware1 hơn.
    Nó hờ hững đi tắm rồi bước xuống tính lấy cốc sữa uống. Bước xuống cầu thang đã thấy hắn ngồi ghế xem ti vi như đúng rồi. Nó bơ hắn, vào bếp cầm chai sữa rồi "vác" chai sữa với một bịch bim bim lên phòng.
    Ăn uống xong nó lại lăn ra giường, vỏ bim bim vứt tứ tung, trông nó chả khác gì con heo nái.
    - Ôi chán quá đi!_ nó thở dài.
    Lôi điện thoại ra lên facebook vậy.
    - A ha nick của hai con bạn Tiểu Mi và Hương Li vẫn sáng.May quá có người nói chuyện rồi.
    *Yến Nhi: haizz chán quá màyơi!
    *Hương Li: chán gì?
    *Yến Nhi: Tao chán huhu
    *Hương Li: biết rồi, nhưng chán cái gì?
    Nhi băn khoăn không biết có nên bảo với bọn bạn nó rằng nó đã có chồng hay chưa nhưng cuối cùng nó quyết định thôi không nói.
    *Yến Nhi: tao chuyển nhà rồi.
    *Hương Li: chuyển đi đâu?
    *Yến Nhi: Biệt thự Fall, phố Fairy.
    *Hương Li: thiệt hả? Sao lại chuyển.
    Đang định rep thì chợt có tin nhắn của Tiểu Mi:
    *Tiểu Mi: ê mày ơi mai anh Hoàng Minh thi đấu đó.
    *Yến Nhi (mắt sáng lên): thiệthả?
    *Tiểu Mi: ừm, mai trường mình với trường Binball đá bóng mà, địa điểm ở trường mình. Hí hí
    *Yến Nhi: Yeah!!!
    Nó sướng quá off face luôn, để tưởng nhớ đến anh Hoàng Minh, hotboy lớp 12a1, nghe bảo lớp ý có nhiều hotboy lắm nhưng nó chỉ thích mỗi Hoàng Minh vì có lần gặp anh ấy ngoài cổng trường, anh ấy cười với nó và từ đó trái tim nó tan chảy! Nhưng nó không biết rằng thật ra lúc đó Hoàng Minh đang cười với cô người yêu mà nó lại tưởng cười với nó. Từ cái ngày định mệnh đó nó tìm hiểu mọi thông tin về Hoàng Minh, và nó biết rằng Hoàng Minh học giỏi, chơi thể thao cũng rất cừ. Nhưng nó chỉ được nghe kể thế chứ xem tận mắt bao giờ. Vậy là ngày mainó sẽ được xem Hoàng Minh thi đấu, thích quá đi! Nó úp mặt vào gối cười như... con hâm. Nhưng rồi nhớ ra một chuyện. Nó... lại đói! Haizz không thể cứ uống sữa qua ngày được. Thôi được rồi nósẽ tự nấu ăn, tất nhiên chỉ nấu cho mình nó. Nhưng vấn đề là tiền. Nhi rất đau đầu về vấn đề này. Sau cùng nó lại nghĩ đến cái quán ăn củaTrường Thiên.
    - Haizz đành vậy!
    Nó thở dài rồi suy nghĩ của nó lại "nhảy kênh" về Hoàng Minh. Nó mỉm cười hạnh phúc.
  7. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 5
    Cuối cùng thì giờ thi đấu cũng đến, nó ngồi ở phía khán đài với hai con bạn và hai thằng bạn của nó. Ở dưới sân nó đã trông thấy Hoàng Minh mặc quần áo bóng đá ôi đẹp trai lắm ý. Nó đưa tay lên miệng hét lên:
    - Hoàng Minh cố lên! Hoàng Minh cố lên!
    Hoàng Minh đã nghe thấy và anh quay về phía nó, nở nụ cười thật tươi làm trái tim nhỏ bé của nó loạn nhịp.
    Kết thúc trận đấu nó chạy về phía Hoàng Minh, anh lại xoa đầu nó rồi thì thầm:
    - Anh... thích em!
    Ôi nó sung sướng lắm, HoàngMinh nâng cằm nó lên, chuẩn bị trao cho nó nụ hôn thì...
    …Bụp…
    Nó lăn xuống giường. Nó ngơ ngác mở mắt dậy. Ủa hóa ra là mơ. Haizzz (_ _!)
    Nó tiếc nuối xoa cái mông đau điếng, đang đến đoạn cao trào mà lăn xuống giường là sao vậy ta?
    Bên ngoài trời đã sáng rõ, nó mò dậy, nhìn đồng hồ rồi định bước vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Khi bước vào nhà vệ sinh rồi chợt nó nhớ ra điều gì rồi nó hét toáng lên:
    - 7h15??? Oh my god!!!
    Nhi lại xông ra ngoài, cầm cáiđồng hồ giơ sát mặt như muốn kiểm chứng lại. Trời ơi, 7h16, lại còn nhích thêm một phút sao huhu. Nó cuống cuồng tăng tốc vscn, thay đồng phục xong thì cũng 7h20 rồi, mà trường nó 7 rưỡi là vào học, làm thế nào bây giờ?
    Nó xách cặp phi ra ngoài, đạp cửa phòng lão chồng nó thì ổng đi mất tiêu rồi, lại còn viết mảnh giấy để lạicho nó: "vợ yêu ngủ ngon quá, dãi chảy cả ra, anh không nỡ gọi dậy nên đi trước kaka ^_^ "
    Nó giận dữ vò veo mảnh giấy, a lão chồng đáng ghét, bây giờ nó đến trường cách nào đây huhu.
    Nó phi ra ngoài đường, khóa vội cái cổng rồi cắm đầu chạy thụt mạng, nó không nghĩ nhiều nữa, tại vì khôngcó tiền thì sao bắt taxi?
    Vừa chạy nó vừa quệt mồ hôi và thở hồng hộc. Nhưng mà nó chạy cũng... ngu cơ, thế nào mà vấp phải hòn đá giữa đường để cho cái chân tội nghiệp hứng chịu hậu quả. Nó ngồi giữa đường, có cái gì nghẹn đắng ở cổ, nó muốn bật khóc. Thế này thì muộn chắc rồi, muộn thì đứng ngoài cổng trường thà nó về nhà luôn còn hơn. Nhưng hôm nay có trận đấu của Hoàng Minh mà, nó làm sao mà bỏ được. Nó lóp ngóp đứng dậy, nhưng chân nó không đứng lên được, giờ phải làm sao? Đau quá đi thôi!
    - Giờ này mới đi học hả?
    Có người hỏi nó, nó ngước mắt lên nhìn. Là Trường Thiên, không hiểu sao nó thấyấm áp lắm.
    - Lên xe đi!_ Thiên nói với nó.
    Nó ngước mắt lên ái ngại, không phải nó không muốn đi mà vi chân nó không đứng lên được. Nó liền lấy tay chỉ vào cái chân của mình.
    Thiên xuống hẳn xe, cúi xuống hẳn xe, "xem xét" cái chân của nó.
    …Khặc…
    - Á!
    Nó kêu thét lên, đau chết điếng! Định òa khóc thì Thiên đã lôi nó lên xe và nó nhận ra là mình cũng hết đau luôn rồi!
    - Đi từ từ thôi nhá! _ nó e dè căn dặn.
    - Biết mấy giờ rồi không cô nương? Muộn rồi đó!
    Thiên nói, và sau khi nói xongthì bắt đầu "hành động" luôn.
    - Aaaaaaaaaaaaaaa...
    Nhi hét lên chói tai làm ngườiđi đường cứ nhìn tụi nó, người đi đường cũng chóng mặt với vận tốc của Thiên chứ nói gì là Nhi. Khổ thân nó ngồi trên xe mà cứ run cầm cập. Khủng khiếp quá!
    Trước mắt nó như có hàng ngàn vòng tròn đầy màu sắc, cuối cùng khi chiếc xe dừng lại thì nó lại vội vàng chạy đến bên cái cây yêu quí để... nôn!
    Nôn xong nó thất thểu về lớp.
    - Nhóc lại quên cặp!
    - Ai za...
    Nó định gắt lên thì cái cặp to tướng đã đập vào mặt nó. Còn gã kia thì dắt xe vàotrường, ngay lúc đó thì tiếngchuông vào học vang lên. Ôi cái gã chết tiệt, cái gã kì quặc, khó hiểu. Rốt cuộc thì nó chẳng biết Trường Thiên dịu dàng hay là phũ phàng nữa đây.
    Hai tiết học lại trôi qua, Nhi trong tình trạng nôn nao (vẫnchưa hết say) còn lũ bạn nó lại được dịp bàn tá. Nhi ngheđâu còn thấy Nhất Phong và Hoàng thái bảo nó... có thai!
    Thôi không chấp!
    Nó đang uể oải thế mà khi tiếng cái loa trường vang lên thì nó bật dậy luôn như lò xo:
    - Mời các em học sinh ra khu sân bóng đá xem trận đấu giữa CLB bóng đá trường Ware1 với CLB trường Binball. Tôi xin nhắc lại...
    Ngay lập tức có cảnh tượng huy hoàng diễn ra trong lớp 11a1 - lớp nó. Đó là cảnh ba nữ sinh khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt ánh lên hình trái tim, miệng... chảy dãi, hai bàn tay chắp lại trước ngực.
    - Yeah! Đi thôi! Hú hú!
    Yến Nhi, Hương Li và Tiểu Mi sung sướng kéo nhau đi xem bóng đá, làm hai thằng bạn Nhất Phong và Hoàng Thái không khỏi sững sờ, cứ tưởng chúng nó cũng mê bóng đá! Ai biết đâu là chúng nó chỉ mong được ngắm trai!
  8. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 6
    Bọn nó nhanh chân chọn cho mình chỗ ngồi ở hàng ghế thứ 3 trên khán đài. Tuy cầu thủ hai bên vẫn chưa ra sân nhưng khán đài thì đã chật ních người xem. Một bên khán đài cổ vũ cho đội trường nó còn bên kia cổ vũcho đội trường Binball, băng dôn căng khắp khán đài mới nhộn nhịp làm sao. Mỗi trường còn có một đội gồm5 "cô gái chân dài" đứng ở dưới sân nhún nhảy cổ vũ nữa chứ. Nó hồi hộp mải mê tìm kiếm hình bóng của Hoàng Minh thì chợt Tiểu Mi vỗ vai nó:
    - Này Yến Nhi, nhìn xem! Kia có phải là Thảo Linh, em gái sinh đôi của mày không?
    Đấy! Chị mà thế đấy, chỉ mải tìm trai đến nỗi không để ý cả Thảo Linh đang ở trong đội cổ vũ của trường Binball.
    Nó nhìn theo cánh tay Tiểu Michỉ thì đúng là cô em nó đang nhún nhảy ác lắm, tay còn cấm cái "cục tua dua" vẫy vẫy nữa chứ.
    Hương Li kinh ngạc nhìn rồi thốt lên:
    - Đúng là giống thật!
    Nó mừng muốn hét lên, cuốicùng thì nó lại được gặp emgái ở đây. Nó sốt sắng nói với hai con bạn:
    - Bọn mày ở đây chớ tao mộtlát nha, nhớ giữ chỗ cho tao, tao xuống nói chuyện với con em tao chút hehe!
    Nói rồi nó vọt thẳng đi, dù sao trận đấu cũng chưa bắt đầu.
    Nó đang chạy ở dưới sân thìbị ai đó bịt miệng từ đằng sau lôi tuột nó đi.
  9. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 7
    Nó cố gắng giãy dụa nhưng vô hiệu, thêm nữa nó bị bịt chặt miệng nên không kêu được, mà có kêu thì chắc gì đã ai nghe thấy, cái sân bóngồn ào như thế cơ mà.
    Lôi nó vào nhà vệ sinh (nữ), người đó mới thả tay ra.
    Chỉ chờ thế nó định kêu lên:
    - Bắt cóc! Bớ người t...
    - Suỵt!
    Nó lại bị bịt miệng lần nữa. Bấy giờ người đó mới thủ thỉ vào tai nó:
    - Em đây! Thảo Linh đây!
    - Hả Thảo Linh?
    Nó ngạc nhiên vô cùng, lập tức quay ra đằng sau nhìn lại.
    - A! Đúng là em rồi! Ôi vui quá đi, chị nhớ em quá!
    Yến Nhi vòng tay ôm lấy ThảoLinh thật chặt.
    - Hihi em cũng nhớ chị!
    Thảo Linh miệng cười thật tươi. Màn sướt mướt mới diễn ra được vài giây thì bên ngoài nhà vệ sinh có tiếng nói:
    - Tìm cho kĩ vào!
    - Có khi nào nó chui trong nhà vệ sinh không ta?
    Đó là tiếng của đám con gái,nghe giọng có vẻ đầu gấu.
    Thảo Linh liền níu tay nó, bảo:
    - Chết rồi! Bọn chúng mà vào đây thì khốn.
    Yến Nhi lúc đầu còn ngơ ngác chưa hiểu, nhưng sau đó nó dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Thảo Linh, con em nó nghịch ngợm có tiếng ai mà không biết, chuyện này chắc lại liên quan đến Thảo Linh đây mà.
    - Em nói đi! Có phải lại gây sự với người ta không?
    Thảo Linh dường như không để ý lắm, nhỏ cứ nghển cổ nhìn ra cái khe cửa bên ngoài, sau đó nhỏ hốt hoảng kéo tay Yến Nhi chui tọt vào một cái phòng vệ sinh, đóng chặt cửa lại nhưng động tác hết sứa nhẹnhàng, nhà vệ sinh nữ có tất cả 6 cái phòng vệ sinh nhỏ, hiện hai chị em nó đang"cư ngụ" ở cái phòng cuối cùng.
    - Chị im lặng nào! _ Thảo Linhđưa tay lên làm dấu _ bọn chúng sắp vào rồi, những năm đứa cơ, em đấu không lạiđâu.
    Yến Nhi mở to mắt kinh ngạc,nó nhéo Thảo Linh một cái đau điếng, quát lên:
    - Đồ nghịch ngợm, tại sao lạigây sự để người ta đuổi đánh hả?
    _ _ _
    Quay trở lại cách đó 10 phút.
    Đội cổ vũ trường Binball, Thảo Linh đang vô cùng sung sức mà nhảy nhót cổ vũ thìđằng sau lưng nhỏ có mấy đứa con gái đứng thì thầm nhỏ to với nhau:
    - Ê, chính là nó đó, hôm trước tao đang đánh một con nhỏ lớp 10 thì nó ra bảo vệ con nhỏ kia, đánh lại tao.
    - Thế mày thua à? _ một đứa con gái khác tò mò hỏi.
    Đứa kia bĩu môi, hừ mạnh một tiếng:
    - Tại lúc đó tao đi có một mình nên nó... ăn may thôi. Hôm nay chúng ta có năm người liền phải cho nó một trận!
    Thảo Linh với thính giác nhanh nhạy đã nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi. Nhưng nhỏ giả vờ không nghe thấy mặc dù sống lưng toát hết mồ hôi @@
    Lựa lúc bọn kia đang rôm rả bàn cách tấn công, Thảo Linhtừ từ... rút lui, chứ sức nhỏ sao đấu lại năm con trâu kia.
    Đang chạy thì nhỏ trông thấyYến Nhi cũng đang nhắm mắt nhắm mũi chạy về phía đội trường Binball, sợ bị bọnkia hiểu lầm vì hai chị em nhà nó giống nhau như đúc, liền kéo vội vào nhà vệ sinh.
    _ _ _
    Trở lại hiện tại.
    - À há, tao nghe thấy tiếng nói quen quen trong nhà vệ sinh!_ một đứa con gái lên tiếng.
    Thảo Linh bực tức bịt mồm Yến Nhi:
    - Trời ơi bà chị ngốc này, nói be bé cái mồm thôi chứ!
    Giờ thì hay rồi, sau tiếng quát của Yến Nhi thì cả lũ kia xông vào nhà vệ sinh, bắt đầu cuộc truy tìm giấu vết.
    Bên trong cái phòng kia, Yến Nhi và Thảo Linh run cầm cập. Yến Nhi lay vai Thảo Linh, lắp bắp:
    - Em nói xem, phải làm sao bây giờ?
    - Chết chắc rồi chứ còn biết làm sao nữa! _ Thảo Linh thở dài.
    Yến Nhi lập tức mặt xị xuống, thế là số phận nó sắp tàn lụi trong cái nhà vệ sinh này sao? Mà khoan đã, bọn kia tìm Thảo Linh, chứ đâu tìm nó, việc gì nó phải sợ. Nó liền liếc Thảo Linh một cái.
    - Chị tính bỏ rơi em hả?_ Thảo Linh bất ngờ nói.
    Nó giật mình vội đưa tay xua lấy xua để:
    - Đâu có đâu, ý chị là... chị đi gọi người đến cứu em hihi!
    Nhưng bên ngoài, bọn kia đã mở hết các phòng vệ sinh, giờ thì chỉ còn cái phòng cuối cùng.
    Tiếng bước chân ngày càng gần, có vẻ bọn chúng sắp mở ra đến nơi.
    Thảo Linh hít một hơi dài, nắm lấy bàn tay đang run run của Yến Nhi, nói giọng kiên cường:
    - Đằng nào cũng chết, chắc phải liều một phen!
    - Là sao? _ Yến Nhi sợ hãi nói.
    Thảo Linh khônhg nói gì, nhỏvẫn nắm tay Yến Nhi, lấy hơi thật mạnh định đẩy cửa bước ra... quyết chiến.
    Bên ngoài, bọn kia cũng sắp đẩy cửa xông vào.
    - Ày zà, lại phải lau lần nữa, bọn học sinh quá đáng thật!Cái nhà vệ sinh mình vừa dọn xong đã bẩn thế này!
    Một tiếng nói vang lên trước cửa nhà vệ sinh khiến cả lũ kia phải quay ra nhìn.
    Bà lao công đang đứng đó, một tay cầm xô nước một taycầm cây lau, nét mặt hằm hằm như chỉ chực phang cây lau vào mặt cái đứa nào làmbẩn nhà vệ sinh.
    - Chúng ta đi! _ một đứa nói.
    Tức thì,
  10. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    Chapter 7-part 2
    Tức thì,cả lũ liền kéo nhau đi. Trong phòng vệ sinh hai chị em nó thở phào, thế mà cứ tưởng đánh nhau.
    Nó và Thảo Linh rón rén bước ra, ôi không khí bên ngoài mới trong lành làm sao, hai chị em nó nhìn nhau mỉm cười sung sướng.
    - Hai cô kia đứng lại! _ tiếng quát chói tai của bà lao công khiến chị em nó dựng đứng hết cả tóc gáy.
    Bà ta tức giận cầm cây chổi lau giơ ra trước mặt hai đứa nó, trợn mắt lên quát:
    - Đi vệ sinh xong mà không dội nước hả?
    _ _ _
    Cuối cùng thì cũng thoát khỏi bàchằn lao công (tất nhiên là sau khi dội nước @@), hai chị em nó thở dài bước ra. Chợt Thảo Linh nhìn cái đồng hồ đeo tay rồi thốt lên:
    - Không xong rồi! Sắp đến giờ thi đấu rồi.
    Rồi quay sang Yến Nhi, Thảo Linh nói tiếp:
    - Em phải đi ngay đây, bye chị iu!
    Rồi chưa kịp để nó nói gì, Thảo Linh đã phóng vọt đi. Nó ngẩn ngơ nhìn theo dáng con bé, rồi nó lắc đầu như bà cụ non, tại sao khuôn mặt giống nó y hệt mà sao Thảo Linh không dịu dàng đáng yêu như nó chứ (ặc). Nó chắp tay sau lưng rồi ung dung bước đi, há há sắp được xem Hoàng Mạnh thi đấu rồi, vuiquá là vui.
    Nó đang chạy lon ton thì bị một ai đó túm tóc nó giật lại:
    - À há, bắt được mày rồi!
    - A đau, thả tôi ra, tóc tôi gội Dove đó, đừng làm hỏng mái tócmềm mại của tôi chứ.
    Trước mặt nó bây giờ là năm đứa con gái, trông mặt mũi cũng sáng sủa lắm, cơ mà ghê gớm ra phết đấy. Nó bị lôi đi vô lí do, nhưng rồi nó cũng chợt hiểu ra vấn đề.
    "Thảo Linh ơi mày hại chị rồi!" _ khóc trong lòng.
    Đứa đi đầu, tức cái đứa bị Thảo Linh đánh ấy, tên Hoàng Phương, cô ta giật tóc nó thật mạnh, quát lên:
    - Con nhỏ chết tiệt này, hôm nay mày chạy đằng trời!
    Nó đau quá suýt thì khóc thét lên, nhưng rồi nó nói:
    - Nè tôi không phải Thảo Linh nhá, nhầm người rồi!
    - Ai tin mày?_bọn kia cười ầm lên.
    Nó liền chỉ vào cái áo đồng phụctrường Ware1 mà nó đang mặc, nói:
    - Nhìn xem!
    Bọn kia trố mắt lên ngắm nghía hồi lâu, rồi nói:
    - Nhìn cái gì cơ?
    Nó tự đập tay vào đầu mình, than thở :"Sao trên đời lại có người ngốc như vậy cơ chứ!"
    - Lẩm bẩm cái gì đấy?_Hoàng Phương hét lên.
    Nó chịu hết nổi, cũng gân cổ lêncãi lại:
    - Nhìn cái mác áo ấy, mấy người học trường Binball, còn tôi học trường Ware1, hiểu chưa? Cho nên tôi không phải là Thảo Linh,tôi là Yến Nhi, mấy người để tôi đi!
    Nói rồi nó phủi bàn tay của Hoàng Phương ra, phẩy áo định bước đi thì một trong năm đứa con gái chặn nó lại:
    - Đứng lại đã!
    - Gì nữa?_ nó khó chịu.
    - Mày đánh ngất một đứa trường Ware1 rồi cướp đồng phục của nó chứ gì? Mày tưởng tao ngu chắc, hơi bị thông minhđó há há... (hậu quả của việc xem quá nhiều phim linh tinh).
    Nó bó tay luôn, vừa bực vừa sợ, chỗ này là sau trường, cạnh nhàvệ sinh mà lại xa chỗ sân vận động nên rất vắng người. Giờ thì chỉ còn duy nhất một cách...
    Nó làm bộ hoảng hốt, đưa tay vềhướng đằng sau năm đứa kia, hét toáng lên:
    - Bảo vệ kìa!
    Bọn kia tưởng thật vội quay lại đằng sau, chỉ chờ có thế, nó hí hửng phóng vọt đi, ai bảo xem phim nhiều không tốt? Cách nàynó cũng học từ phim à nha.
    _ _ _
    Mai Trang và Minh Ngọc vừa đi vệ sinh xong, đang rửa tay thì chợt nghe thấy tiếng la thất thanh của nó:
    - Thả tôi ra, thả ra!
    (Chắc các bạn cũng đoán được kết cục, kế sách của nó đâu dễ gì thành công, haizz)
    Mai Trang và Minh Ngọc nhìn theo nơi phát ra tiếng nói, thấy nó đang bị đám nữ sinh kia bắt nạt. Mai Trang hoảng hốt bảo:
    - Trời ơi có chuyện gì xảy ra với con bé vậy nhỉ?
    _ _ _
    ...Chát...
    Một phát tát giáng xuống mặt nó, nó uất ức ngước mắt lên nhìn Hoàng Phương, nó sợ lắm...
    - Sao? Lần sau thì đừng có xía mũi vào chuyện của người khác nữa nha!_ mấy đứa kia cười với nhau.
    Nó bướng bỉnh trơ mắt ra nhìn bọn chúng bằng ánh mắt khinh thường,không ngờ trên đời còncó người đáng ghét hơn cả lão chồng của nó nữa.
    - Dám nhìn tao bằng ánh mắt đóhả?_Hoàng Phương giơ tay lên, định cho nó phát tát nữa...
    - Dừng lại! _ một giọng nói lạnh lùng vang lên.
    Nó và cả bọn kia khựng lại, cánhtay Hoàng Phương buông thõngxuống.
    Thật là nhắc đến tào tháo thì tàotháo đến ngay. Kia chẳng phải làlão chồng nó hay sao? Đi cùng lão chồng nó còn có cả chị Mai Trang và Minh Ngọc nữa.
    Nó mừng huýnh, lao đến như con cún con, núp sau áo chồng nó rồi lè lưỡi với bọn kia.
    Nhưng nó đâu biết rằng, Hoàng Phương và lũ kia đâu còn quan tâm đến nó nữa, cả lũ đó đang dán chặt mắt vào " cái mẹt" của chồng nó, đứa nào đứa nấy mắt sáng lên:
    - Ôi đẹp trai quá đi!_ đó là tất cả những lời chúng thốt lên.
    Đó, đẹp trai cũng thật là có lợi, thảo nào mà bọn kia thả nó đi dễ dàng thế, hóa ra là bị chồng nó "hớp hồn".
    _ _ _
    Mai Trang và Minh Ngọc nháy mắt nhìn nhau, mỉm cười bí hiểm, sở dĩ hai cô không xông ra luôn lúc đó mà phải gọi đến Tùng Dương là có ý tốt,muốn làm cho tình cảm của vợ chồng nó bền chặt hơn ấy mà.
    Nó quên hết mọi nỗi ức chế với chồng nó, vui vẻ vỗ vai chồng nó, khen ngợi:
    - Khá! Khá lắm ông xã ạ!
    Ai ngờ chồng nó sửng cồ lên:
    - Biến đi!
    Nó vội rụt tay lại, ngơ ngác nhìn Tùng Dương, rồi lại ngơ ngác nhìn Minh Ngọc và Mai Trang. Hóa ra chồng nó đi cứu nó cũngchỉ vì bị hai chị nó bắt ép, nó chợt buồn buồn.
    Tùng Dương khó chịu buông lại một câu:
    - Sắp muộn rồi còn lắm chuyện!
    Sau đó hắn phũ phàng chạy về phía sân vận động, bỏ lại nó đứng như trời trồng, khóe mắt cay cay.
    * * *
    Trở lại sân bóng, nó vừa ngồi lạivào chỗ thì trận đấu cũng bắt đầu. Tiểu Mi và Hương Li đang rất hưng phấn, không để ý đến gương mặt bí xị của nó.
    - Ê mày nhìn đi, anh Hoàng Minh của mày kia kìa! _ Hương Li đưa tay chỉ về phía Hoàng Minh.
    Hoàng Minh đang mặc bộ đồ bóng đá, gương mặt lạnh lùng mà cuốn hút, nó nhìn mà cõi lòng "lên tiên".
    - Cả anh Tùng Dương nữa kìa!_Tiểu Mi mừng rỡreo lên.
    - Hả?
    Chồng nó cũng đá bóng sao? Thế mà nó cứ tưởng chồng nó chỉ xem thôi chứ?
    Đáng kinh ngạc hơn, bên cạnh đó còn có cả một tên nữa nó cũng ghét không kém gì chồng nó - Lâm Trường Thiên!
    Tiểu Mi thấy nó cứ trơ ra như khúc gỗ lại tưởng nó thấy trai đẹp nên mắc chứng hoang tưởng, vội lay vai nó rồi huyên thuyên:
    - Nhìn thấy không? Kia là Tứ Đại Nghịch Thiên trường mình, Hoàng Minh, Tùng Dương, Trường Thiên và Vương Khang, tất cả đều trong đội bóng của trường, đẹp trai vô đối, Hoàng Minh lạnh lùng, Trường Thiên lãng tử, Vương Khang ấm áp, còn Tùng Dương... dùng từ nào nhỉ... à... Tùng Dương rất hấp dẫn.
    - Ọe!
    Nó không nhịn được mà phát buồn nôn.
    - Bình tĩnh! _ Hương Li vỗ vai nó,nói vẻ hiểu biết_ thấy trai đẹp cũng không nên xúc động như thế, mà này, anh Hoàng Minh là của tao rồi nhá, đừng tranh.
    - Còn Vương Khang là của tao,ôi hoàng tử ấm áp của em! _ đến lượt Tiểu Mi nói linh tinh.
    Nó bó tay hai con bạn, nhưng không quan tâm đến bọn nó nữa, nó chỉ quan sát Hoàng Minh mà thôi!
    Suốt cả trận đấu, nó thậm chí còn chả buồn xem xem quả bóng nó hình thù gì, cái mà nó nhìn thấy chỉ là Hoàng Minh, Hoàng Minh, và Hoàng Minh! Ôi anh ta đẹp trai quá, chạy ...khỏe quá!
    Nó nhìn mà không biết chán luôn. Đội hai trường cổ vũ nhiệt tình lắm, nó cũng đứng dậy và hét lên cổ vũ:
    - HOÀNG MINH CỐ LÊN!!!_ nó lấyhết sức mà hét.
    Ở bên dưới sân, Hoàng Minh vẫnlạnh lùng chơi bóng (ặc chơi bóng mà còn lạnh lùng được). Nó hơi hụt hẫng nhưng vẫn tiếptục quan sát tiếp.
    Dưới sân bóng, đội của hai trường đều có những chiến thuật nhất định. Tuy trận bóng lần này chỉ mang tính chất giao lưu nhưng ai cũng cố gắng hết mình vì thua là... nhục.
    Bên Ware1 có bốn cầu thủ suất sắc nhất trong đội bóng toàn trường, khỏi nói cũng biết đó là Tứ đại nghịch thiên. Nói thế thôi chứ Tứ đại nghịch thiên thậtra cũng không thân nhau lắm, vì học cùng lớp cho nên được người ta ví von như vậythôi, một lí do nữa đó chính là vì sự phối hợp ăn ý của bọn họ trong mỗi trận bóngđá.
    Hoàng Minh và Tùng Dương là tiền đạo trong khi Trường Thiên là hậu vệ và Vương Khang giữ vai trò thủ môn.
    Những pha bóng đẹp mắt cứ thế diễn ra, hấp dẫn là thế mà nó lại thấy hoa hết cả mắt, chán! Nếu không phải vì muốn xem Hoàng Minh thi đấu thì chắc nó đi về từ lâu rồi.
    Bên trường Binball chơi bóng cũng không đến nỗi, cơ mà được cái đội cổ vũ bên đó nhiệt tình lắm, nhất là cô em Thảo Linh của nó.
    Bóng đến chân, Hoàng Minh khéo léo chuyền cho Tùng Dương, bằng pha đi bóng hoàn hảo, hắn sút nhẹ một cái. Bên thủ môn bên kia căng mắt ra nhìn quả bóng. Gã ta suy đoán hướng đi bóng rồi kiễng chân nhảy một cái.
    - Oái! _ gã kêu lên khi cái đầugã đập mạnh vào khung thành phía trên.
    Trong khi quả bóng thì lại bay đến theo phía cánh phải, nó xoáy xoáy theo đường bay rồi làm tung lưới đội Binball.
    - Yeah! Vào rồi hú hú!!! _ tiếng Tiểu Mi và Hương Li hét ầm lên phấn khích làm nó mém giật mình mà bay ra khỏi ghế (chém tí ^^), có thế mà cũng làm ầm lên, nó cũng sút được chứ bộ, mà đáng ra quả đó Hoàng Minh có thể ghi bàn mà sao lại nhường cho thằng chồng nó! Nhìn mặt lão chồng nó hớn hở mà nó thấy khó chịu.
    Khác với nó, ai cũng vui mừng ra mặt. Ngay cả với...
    - Ôi đẹp trai mà đá bóng giỏivậy!!! _ Thảo Linh không ngừng suýt soa, mắt dán vàoTùng Dương, nhỏ đã bị trúng tiếng sét ái tình rồi, (không biết bả định cổ vũ cho trường nào đây haizz)
    Trong khi đó trên khán đài trường Binball, Hoàng Phương cũng trong tình trạng tương tự Thảo Linh, nhưng cấp độ mạnh hơn, cô ta nghiến răng nói đầy hưng phấn:
    - Anh đẹp trai! Em thích anh rồi đó! Hahaha...
    Trận đấu lại tiếp diễn nhưngkhông có bàn thắng nào được ghi, trường nó thắng với tỉ số 1-0. Haizz thế mà nó cứ mong Hoàng Minh ghi bàn, ai ngờ lão chồng nó lại"tỏa sáng" thế cơ chứ.
    Bên dưới sân đội trường nó đang ăn mừng, ai nấy nhễ nhại mồ hôi, lão chồng nó thì nhăn nhở cười tít mắt, hừ, thấy ghét! Nhi lại nhìn Hoàng Minh, anh ta đang cầm chai nước tu, ôi trông phong độ lắm ý, nó cứ ngẩn ngơ nhìn.
    Chợt Tiểu Mi kéo tay nó, nói:
    - Đi thôi!
    - Ừ!
    Nó tiếc nuối rồi cũng đứng dậy, tưởng Tiểu Mi và Hương Li dắt nó về ai ngờ hai nhỏ đó lại đẩy nó về phía chỗ đội bóng trường nó đang ăn mừng.
    - Nè làm gì vậy?_ Nhi hốt hoảng.
    - Đến lúc rồi đó_Tiểu Mi thì thầm_ bây giờ anh ấy đang vui, mày hãy đi tỏ tìnhluôn và ngay cho tao.
    - Cái gì cơ?_ Nhi trợn tròn mắt lên.
    Hương Li giận dỗi nhìn nó và trách móc:
    - Đấy, mày đi mà tỏ tình với Hoàng Minh đi! Tao nhường cho mày đấy!_ nói thế thôi chứ Li cũng "đau lòng" lắm.
    Thế là hai đứa cứ đẩy nó đi mặc cho nó giãy dụa không muốn chút nào (thế mà lúc nằm mơ thì ác chiến thế@@)
    - Nè nè...
    Chết nó rồi, chỗ đó có cả lão chồng nó, làm sao nó dám tỏ tình đây? Nhưng nó chưa kịp hành động gì thì đã bị lôi đến trước mặt Hoàng Minh rồi.
    Tiểu Mi tươi cười đẩy nó ra trước mặt Hoàng Minh, nói:
    - Anh Minh, Yến Nhi có chuyệnmuốn nói với anh.
    Sau tiếng nói của Mi, cả 11 thằng con trai trong đội bóngđều dừng hết hành động lạimà quay ra nhìn Nhi, cả Dương và Thiên nữa.
    Nó không biết phải làm thế nào hết.
    - Nói đi chứ! _ Tiểu Mi nhéo nó.
    - Nói... nói gì??? _ nó lắp bắp.
    Hoàng Minh bỏ chai nước xuống, lạnh lùng nhìn Nhi làm nó muốn nghẹt thở, tim đập mạnh. Nó quay sang hai con bạn cầu cứu thì đáp lại là sự khích lệ có thừa. Nó liền lấy hết can đảm nhìn thẳng Minh. Khoảng cách gầnquá, Nhi run rẩy, đến lúc này thì nó đành nói ra vậy, dù sao như vậy chắc nó sẽ nhẹ nhõm hơn, tình cảm này nó đã giữ đơn phương lâu lắm rồi, nó sợ khi Hoàng Minh lênđại học chắc nó cũng khôngcòn cơ hội để nói nữa.
    Nhi nhớ lại giấc mơ sáng nay,chậm rãi nhả ra từng chữ:
    - Em... thích anh!
  11. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 8
    "Em thích anh"_ cuối cùng thìnó cũng nói ra rồi ư? Nhưng khi nói xong nó mới biết mình đã liều lĩnh như thế nào. Nó là con gái, đi tỏ tìnhvới con trai, giữa cả một "bày" người (mà theo Hương Li và Tiểu Mi thì như thế mới là lãng mạn, mới khiến "namchính" cảm động...
    Nhi quay sang liếc lão chồng nó một cái, tuy không có tình cảm gì với Dương nhưngdù sao hắn cũng là chồng nó, Nhi có cảm giác như đang ngang nhiên ngoại tình trước mặt ông xã của nó vậy! Nhưng, hắn chẳng có thái độ gì, cũng phải, hắn cũng đâu coi Nhi là vợ.
    Nó hồi hộp chờ câu trả lời từ Minh, hai con bạn nó cũnghồi hộp không kém.
    1 giây
    .
    .
    2 giây
    .
    .
    3 giây
    .
    .
    3 giây trôi qua, Nhi chưa nhận được câu trả lời mà chỉ nghethấy tiếng hú rầm trời của đám con trai.
    - A ha! Hoàng Minh phong độ thật, lại có em bám đuôi rồi nè! _ Vương Khang đang cởi trần, vô duyên khoác vai Hoàng Minh cất lời trêu trọc.
    - Haha, lại có kịch hay để xemrồi! _ một tên nữa reo lên phấn khích.
    - Đồng ý đi, đồng ý đi!!! _ đám cầu thủ từ chuyện ăn mừng bàn thắng giờ đã quay qua ăn mừng chuyện tỏ tình hay ho này.
    Khỏi nói cũng biết Nhi ngượng thế nào, mặt nó đỏlựng, người thì run bần bật, nó mím chặt môi.
    Trường Thiên có vẻ ngạc nhiên, anh ta chăm chú nhìn nó, rồi lại nhìn Dương, quan sát thái độ, không biết anh tađang nghĩ cái gì nữa.
    Trong khi cả đám đang xôn xao như thế thì Hoàng Minh lại im lặng, rồi hắn cười khẩy một cái, lũ con gái đúng là dại trai, thấy trai đẹplà thích luôn ư? Hắn nghiêng đầu ghé sát vào mặt nó, nóđã sợ giờ còn sợ hơn, lùi một bước rồi lắp bắp:
    - Anh... làm...gì vậy?
    ...Chụt...
    Hoàng Minh tặng cho nó một cái hôn vào má làm nó đơ toàn tập, rồi hắn ngạo nghễnói:
    - Đó là điều cô muốn phải không?
    Nhi như chết điếng, người nógiật giật, có phải nó đang bịmang ra làm trò cười đúng không?
    - Hahahaha!!! _ đám con trai bật cười ngạo nghễ, chỉ trừ Trường Thiên và Tùng Dương là không nói gì.
    "Trời ơi sao mình lại có bà vợ ngốc nghếch, đáng thương thế này cơ chứ? Xấu hổ quá đi, may mà chưa ai cô ta là vợ mình" _ ý nghĩ lướt qua đầu hắn và biểu hiện ra khuôn mặt nhăn nhó.
    Nhi như sụp đổ hoàn toàn, mọi hình tượng tốt đẹp về Minh bỗng chốc trở nên vô cùng, vô cùng đáng ghét, vậy là nó đã "phát hiện" thêm một người nữa đáng ghét hơn cả Tùng Dương.
    ...Chát...
    - Đây là cái giá cho sự ngạo mạn đến ghê tởm của anh!
    Hoàng Minh sững người, người ra tay đánh hắn không phải Yến Nhi, mà là Hương Li, cô nhóc cũng đã từng thần tượng Minh.
    - Ồ!
    Đám con trai không an ủi bạn mà... thích thú đứng cười, lần đầu tiên Minh bị gái tát, ố là la vui quá là vui (lũ đểu cáng >.<)
    Tiểu Mi nghiến răng nhìn Minh, nhỏ lôi tay Nhi rồi nói:
    - Đi, chúng ta đi!
    Nhưng không, Nhi đâu thể đi dễ dàng như vậy, nó đứng lại, tiến về phía Minh đang ôm má vì bị Li tát. Nhi kiễng chân lên (thấp quá) thơm chụtvào má Hoàng Minh, khinh thường nói:
    - Trả lại cho anh nụ hôn này! Haha từ nay không ai nợ ai nhé!
    Rồi Nhi lại đưa tay lên lau môi mình, như là nó vừa tiếp xúc với một thứ gì kinh tởmlắm.
    Hiền không phải là dễ bắt nạt, ngố không phải là ngu!
    Tiểu Li và Hương Li cũng kinh ngạc không kém, Nhi dám hành động như vậy, con bé lớn thật rồi! Hai con bạn nó cảm động quá mà rớt nước mắt!
    Sau đó, Nhi liếc mắt nhìn lão chồng, nhếch môi cười.
    "Nguy hiểm đến!" _ tín hiệu truyền vào não hắn.
    Nhi đưa tay chỉ Dương, mỉa mai:
    - Ông xã à! Em chỉ thử anh thôi, không ngờ đối với anh em lại chẳng có một vị trí nào cả, em đau lòng lắm anh biết không!
    Nói rồi nó quay bước chạy đi, nó cố kìm tiếng khóc trong cổ nhưng không được. Nó cố tình làm Minh bẽ mặt mà bây giờ nó đau quá.
    Nó cứ chạy, nó muốn chạy thoát, nó muốn quay trở lại quá khứ, nó sẽ không bao giờ tỏ tình với Minh, tim nó đau quá, nó như vỡ vụn. Nó nhận ra là nó thích Minh nhiều hơn nó tưởng, "huhu tim ơi tao đau quá!"
    Nước mắt nó lã chã rơi, hai con bạn nó chưa hết kinh ngạc khi nó gọi Dương là "ông xã" thì đã vội chạy theo nó.
    _ _ _
    - Sao cô ta lại gọi mày là ông xã?
    - Mày với cô ta là người yêu hay vợ chồng vậy?
    - Sao mày không đuổi theo vợmày đi?
    - Mày lăng nhăng thế!
    Lũ con trai "đè" Dương ra mà hỏi làm hắn khó chịu muốn chết. Sao hắn lại trở thành kẻ có tội vậy nè? Hắn vừa vui mừng vì may mắn mọi người chưa biết cô ta là vợ hắn mà giờ chính từ miệng cô ta nói ra. Lúc cô ta nhếch môi lên cười là hắn biết ngay có ý gian mà. Kiểu này đến mai là người ta biết hắn có vợ, không thì cũng là bạn gái (bây giờ bọn trẻ thích nhau cái là xưng vợ chồng ấy mà), rồi lại đồn ầm lên làbạn gái hắn tỏ tình với người khác trước mặt hắn.
    Hắn còn mặt mũi nào... nhìngái?
    Cô ta còn giả vờ khóc lóc nữa chứ, làm như đáng thương lắm thực ra là muốn chơi xỏ hắn. Bây giờ nói cô takhông phải bạn gái hắn thì khác nào hét vào mặt bọn kia "Tao hèn lắm, bạn gái cũng không dám nhận!!!" Tình ngay lí gian hô hô!
    Yến Nhi, cô cao tay thật! Đượcthôi, tôi sẽ cùng chơi với cô.
  12. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 9
    Đuổi kịp nó, Hương Li với Tiểu Mi luôn miệng:
    - Nhi ơi đứng lại đã, đừng khóc nữa!
    - Tao đâu có khóc! "Nhưng trái tim tao tan vỡ"
    - Thôi mày nín đi! Hoàng Minhthật khốn nạn mà, không ngờ anh ta lại là người như vậy, không thích thì bảo không thích, dám coi mày là trò đùa nữa chứ! _ Li tức giận nói.
    Tiểu Mi chạy lại ôm lấy Nhi:
    - Tao xin lỗi nhé! Đáng ra tao không nên ép mày đi tỏ tình với hắn ta, làm mày buồn rồi. Mày nên quên hắn đi, hắnlà đồ đểu cáng mà!
    Nhi bớt khóc, nó sụt sùi nói:
    - Không sao đâu, tao không trách mày, nhờ mày mà tao biết bộ mặt thật của anh ta! _ Nhi cố mỉm cười thật tươi cho con bạn an lòng.
    Chợt Hương Li nhớ ra chuyện gì liền hỏi nó:
    - Mà Tùng Dương là bạn trai mày hả? Sao mày nói mày thích Hoàng Minh? Thế là thếnào tao chả hiểu gì cả? @@ - Cả Li và Mi đếu ngơ ngác nhìn nhau.
    Á chết rồi, Nhi ơi là Nhi! Nhi chột dạ, lúc đó nó hành động "bột phát" nên lỡ mồmkhông nghĩ đến hậu quả, cũng chỉ muốn nhân cơ hội cho lão chồng nó bẽ mặt một phen thôi mà.
    Nó đang định xua tay giải thích thì lão chồng đã chạy đến trước mặt nó, tiến tới ôm eo nó, nói:
    - Không, cô ấy không phải bạngái, mà là VỢ tôi!
    - Hả?_ nó thốt lên, vội đẩy cánh tay hắn ra _ nè không phải đâu, mấy người đừng tin hắn, lúc đó tao chỉ đùa thôi...
    Hắn liền xiết nó chặt hơn, thơm chụt vào má nó:
    - Bà xã đừng ngại, hồi nãy anh xin lỗi nha, tại anh không muốn làm to chuyện lúc đó, em đừng hiểu lầm.
    - Cái gì? ANH TRÁNH RA CHO TÔI!!! _ Nhi hét lên, vì... xấuhổ.
    Hai con bạn nó thì lại tin lời chồng nó mới đau, che miệng thốt lên:
    - Èo sao mày lấy chồng mà không báo bọn tao một tiếng? "lại còn lấy hotboy nữa chứ >.<"
    - Nè không phải đâu, đừng tinlời hắn! _ nó tốt hoảng giải thích, cố thoát ra khỏi vòng tay hắn thì bị hắn kéo lại, ôm thật chặt, cái ôm đầy "yêuthương" ("biết thế nào là đấu với anh chưa hả bà xã")
    Hắn "thay mặt" nó trả lời:
    - À thật ra là mới đính hôn, nhưng cũng sắp cưới rồi, khinào cưới chắc chắn sẽ mời hai người...
    - Thiệt hả? "Sao anh lại lấy nó???"
    - Uhm, còn bây giờ thì tôi phải đưa bà xã về rồi, hihi
    Trời hắn lại còn cười hihi nữa chứ, mắc ói chưa, Nhi rùng mình. Nó quát hai con bạn:
    - Bọn mày tin tao hay bọn mày tin hắn? Mau cứu taoooooooo!!!
    "Xin lỗi mày bọn tao vô can" _ hai con bạn nó vẫy tay chào "hai vợ chồng" nó rồi lủi đi mất.
    - A thả tôi ra!!!
    Nó bị hắn vác lên vai, trở lại bộ mặt gian ác hắn "ném" nó vào xe, mặc cho nó kêu gào rồi hắn cũng nhảy lên xe và phóng đi mất tiêu!
    ...
    Bên ngoài, có một người nhìn theo, đôi môi khẽ cong lên tạo thành nụ cười tuyệt đẹp.
  13. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 10
    Trên xe hắn Nhi vẫn không chịu yên, nó bướng bỉnh... đập cửa xe đòi xuống. Trên đường Dương phóng như bay,hắn đắc ý quay sang nháy mắt:
    - Giỏi thì mở cửa xe mà nhảy xuống xem gãy mấy cái răng, hô hô ^^
    Nhi trừng mắt nhìn hắn vì... bị nói trúng tim đen, nó đâu dại gì mà tự tử kiểu đó, chỉ dọa hắn tí thôi ai dè hắncòn khuyến khích. Nó liền quay qua véo tai hắn rồi cườihô hố:
    - Há há, trêu chị này!
    - Ái! Cô bỏ tay ra...
    Vì hắn đang lái xe nên không tiện đối phó lại với nó, đành miễn cưỡng chịu phạt,nó được đà giật tóc, véo má hắn, lấy chân dẵm vào chân hắn,... hắn la oai oái mà không làm gì được, Nhi khoáichí hành hạ hắn suốt dọc đường đi mà quên mất rằng... nó đang buồn.
    Thời gian "huy hoàng" của nó chấm dứt khi hắn lái xe về đến nhà, chưa kịp để nó nói gì hắn đã kéo nó vô nhà một cách đầy bạo lực. Nhi giãy dụa nhưng vô ích, đưa miệng ra định cắn tay hắn thì hắn hỏi mặt tỉnh bơ:
    - Sáng cô đã đánh răng chưa?Nếu chưa thì đừng có cắn bừa!!! _ Dương cười, một nụ cười quá đểu!
    Trời ơi dám bảo nó chưa đánh răng, Nhi nổi trận lôi đình, và thế là nó... cắn thật!
    - Á! Cô là chó đó hả? _ Dương ôm cánh tay bị nó cắnnhưng nó không... buông, miệng vẫn ngậm chặt cánh tay hắn quyết không cho hắn đường sống.
    Hai vợ chồng nó cứ đứa kéođứa cắn như thế mà cuối cùng hắn cũng lôi được nó lên... phòng hắn.
    Thấy thế Nhi chợt rùng mình, nó hoảng sợ bám chặt cái cửa phòng và miệng cũng rời cánh tay củahắn, khi đó tay hắn đã hằn vết răng của nó.
    - Đi vào!
    Hắn dùng hết sức kéo nó vào.
    - Không vào! _ Nhi vẫn giữ cửa.
    - Có vào không?
    - Không vào! _ nó bướng bỉnh gân cổ cãi.
    - Được rồi xem cô còn bướngbỉnh được nữa không.
    Nhi cũng không vừa, chờ xemhắn làm gì để còn đối phó. Ai ngờ cách hắn dùng là ôm chặt lấy nó, thì thầm vào tai:
    - Bà xã, em có vào không?
    - Á đồ dâm dê!
    Nó lấy tay gỡ tay hắn ra, sự động chạm này khiến nó gaihết cả người.
    Chỉ chờ có thế, hắn nhấc bổng nó lên rồi... quăng lên giường.
    Nhi hoảng sợ ôm chặt lấy cáigối, nó bắt đầu suy nghĩ "Tên này bệnh hoạn quá, được rồi nếu hắn dám qua đây mình sẽ sút vào của quý của hắn!"
    Ai ngờ, hắn qua thiệt. Nó liềngiơ chân lên tính sút vào chỗ hiểm của hắn cho hắn một vố thật đau.
    - Oái!
    Nó kêu lên khi bị hắn tóm được chân, hắn giữ chân nó rồi nói:
    - Anh biết thế nào bà xã cũng dùng chiêu này mà, xưarồi em ơi!
    Hắn nhếch mép cười rồi cũng... nhảy lên giường, ghé sát vào mặt nó. Hai ánh mắt chạm nhau. Căn phòng im ắngchỉ có hai người, trên chiếc giường sang trọng, nó đang ôm gối còn hắn thì... chồn lên cái gối đó, cải hai chỉ cách nhau có một cái gối.
    Thấy nó không phản ứng gì mà chỉ nhìn chăm chăm vào mặt hắn hắn cũng thấy nhột, hắn sựng lại và cũng chăm chăm nhìn nó. Ở khoảng cách này trông nó xinh quá, da trắng hồng mịn màng, đôi mắt trong sáng (giả nai đó chứ hông trong sáng đâu) mở to làm hắn... cũng ngại, sao kì vậy nè đáng ra nó phải ngại chứ.
    Hắn liền cất lời:
    - Nhìn... nhìn gì???
    Nó vẫn chăm chú nhìn làm hắn tưởng nó muốn "sàm sỡ" hắn, hắn chỉ định trêu nó thôi chứ hắn còn trong sáng lắm.
    Hồi lâu nó mới chỉ vào mặt hắn, cất tiếng:
    - Mụn kìa!
    - Hả??
    Xấu hổ chưa? Thường ngày hắn quan tâm đến sắc đẹp lắm cơ, tự dưng lại mọc lên một cái mụn ngay giữa mũi, sáng soi gương hắn cũng đãđau lòng lắm rồi mà bây giờ nó lại...
    Hắn liền bật dậy.
    - Hahahahaha!!!
    Nó bụm miệng cười "Đấu với chị nhóc còn phải học nhiều há há"
    Nói rồi nó ung dung chắp tayđi, trước khi đi còn cố trêu tức hắn:
    - Ông xã có cần em mua sữa rửa mặt cho hông?
    - Cút mau!!!
    Nó phải chạy thật nhanh, xém bị hắn ném cái gối vàomặt.
    ...Rầm...
    Hắn đóng cửa, tu luyện bên trong, còn nó sung sướng lè lưỡi với... cái cửa phòng hắn rồi thủng thẳng về phòng.
    * * *
    Khi còn một mình trong phòng, nó lại... chán! Lúc cô đơn thế này nó lại nhớ ra chuyện tỏ tình với Minh. Nó thay quần áo rồi buông mình trên giường, câu nói của Minh lại vang lên trong đầu nó: "Đó làthứ cô muốn phải không?" Chẳng nhẽ anh ta nghĩ nó là người rẻ tiền như vậy sao?
    Ôi thất tình! Biết thế này nó thà đơn phương còn hơn thấttình. Khó chịu quá, nó khôngmuốn nghĩ tới chuyện đó nữa, nó liền úp mặt xuống giường, lấy gối bịt chặt hai tai lại.
    - Không được nghĩ tới hắn ta! Không được nghĩ tới hắn ta!!!
    ... Ta vẫn biết cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên...
    Nó lại khóc nữa rồi, nó không kìm chế được nữa, thôi khóc nốt trận này thôi vậy! Trong phòng không có aingoài nó, không phải ngại nữa... Nó rống thật to lên chothỏa "nỗi nhục" này.
    - HUHUHUHU!!! ÔNG TRỜI ƠI SAO ÔNG BẤT CÔNG THẾ! CON XINH ĐẸP DỄ THƯƠNG THẾ NÀYMÀ BỊ THẤT TÌNH LÀ SAO??? HUHUHUU!!!
    Rống lên thế nó thấy thoải mái hơn, nhưng nó thoải máikhông có nghĩa là Dương cũng thoải mái. Tiếng khóc của nó vọng cả sang phòng hắn, trong khi hắn đang ngồi search google "phương pháp trị mụn tức thì".
    - Ặc, điếc tai quá!!!
    Hắn bịt chặt cái lỗ tai mà vẫn nghe tiếng "Hức hức... MỐI TÌNH ĐẦU CỦA CON, SAO NGƯỚI NỠ LÀM THẾ HẢ ÔNG TRỜI ƠI!!!"
    Mối tình đầu???
    Tự dưng hắn thấy chạnh lòng quá! Hắn cũng từng cómối tình đầu... Thôi kệ cho nó khóc vậy! Hắn tặc lưỡi.
    ...Rầm...
    Hắn giật mình nhìn ra cửa thì thấy nó lù lù đứng đó như người mất hồn, mắt nó trân trân nhìn hắn.
    - Cô bị sao vậy?
    Trông nó lúc này đáng sợ vôcùng, cứ như là hồn ma đi trù ẻo hắn vậy, hay là khóc nhiều quá hóa điên rồi?
    Nó lạnh lùng cất tiếng:
    - Tôi đói!
    - Cô đói?_ hắn ngạc nhiên _ côđói thì liên quan gì đến tôi?
    - Đi mua đồ ăn cho tôi! _ giọngnó không cảm xúc.
    Hắn nhìn nó như người ngoài hành tinh rồi cười phálên:
    - Tôi không rảnh.
    - Không rảnh?_ vẫn vô cảm.
    Tự dưng hắn thấy sởn gai ốc.
    - Ừ không rảnh, không thấy tôi đang làm việc à? (đang nghịch máy tính) _ không hiểu sao mà hắn lại phải giải thích nữa, trước giờ đừng mơ nhé, hắn sẽ chỉ nói "Ừ" hoặc "Không" thôi.
    Nhi liền tiến lại gần hắn, nói:
    - Có mua không?
    - Đã bảo... đã bảo hông mà... _ lắp bắp.
    - Chết nè!
    Và đây là lúc nó dùng chiêu của Mai Trang và Minh Ngọc chỉ, nó đưa tay lên cù hắn.
    - Ối cô làm gì thế? Haha là...m.. cá...i gì v..ậy...haha...
    - Tôi hỏi lần nữa, có mua hông?
    Hắn có một tật là mỗi khi bịcù thì cười.. đứt ruột, chân tay không còn sức nữa, nó được đà càng làm tới.
    - Được... được... tôi đi...haha... cô.. bỏ... tay... ra...
    Nó khoái trí thả hắn ra, hừ một cái, giơ mười ngón tay ra hù dọa:
    - Còn không đi đi? "Hay lại muốn bị tôi cù tiêp?"
    - Đi đây!!
    Hắn sợ quá phóng vọt ra... ngoài đường luôn. Còn nó thì thoải mái nằm trong phòng tận hưởng, thầm cảmơn hai chị nó thật nhiều.
    Nhi ngả người vào giường hắn, nhân tiện nghịch luôn máy tính của hắn.
    - Cái gì đây? Phương pháp trị mụn tức thì...Hahaha...
    Nhi úp mặt xuống giường, nó cười rung cả vai, xém chảy cả nước mắt...
  14. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    chapter 11
    Còn hắn chạy ra ngoài đường rồi mới nhớ là mình quên đi xe, thế là lại quay lại lấy xe rồi phóng đi, cảm giácnhột nhột buồn buồn vẫn "âm ỉ" làm hắn khó chịu và rùng mình.
    Dám đe dọa hắn sao? Hắn đâu dễ gì mà đi mua đồ ăn cho nó đâu. Mơ đi, anh đây đi chơi cho rảng, haha, cho bà xã ở nhà mà chết đói.
    Thế là hắn lôi điện thoại ra bấm số mấy thằng bạn trong đội bóng rủ đi bar ăn liên hoan, cũng lâu rồi không đi (mới từ hôm lấy vợ), mấy thằng bạn hắn OK liền.
    Tại bar, hắn và mấy thằng bạn tụ tập ăn chơi rôm rả lắm, đang nói chuyện vui vẻ thì chợt Vương Khang đề cậpđến chuyện cô người yêu củaDương.
    - Ê có thật con nhỏ hồi trưa là người yêu mày không vậy?
    Dương đang uống C2 (từ lúc bị baba chuốc rượu giờ sợ luôn phải uống C2 haha) thì bị sặc.
    - Khụ... khụ... - hắn ôm họng ho tái cả mặt.
    Mấy thằng bạn cười ầm lên. Lấy lại "phong độ", hắn... uống tiếp rồi nói:
    - Hôm nay đang vui đừng nhắcđến chuyện đó!
    Rồi hắn liếc Hoàng Minh, quảnhư hắn dự đoán, mặt Hoàng Minh đang tối sầm sì, nhục, quá nhục! Kể ra bà xãhắn cũng "có tài" ra phết, may mà hắn chưa bao giờ lâmvào trường hợp như Minh, xem ra hắn như vậy là còn may chán, Minh còn bị vợ hắn lôi ra làm công cụ để thử chồng, còn gì nhục bằng! Mặc dù đó cũng chỉ là một tấn kịch do bà xã của hắn diễn ra.
    - Thằng Thiên không đến được hả mày? _ một thằng tên Cường cất tiếng hỏi Vương Khang.
    Khang nhấp một ngụm Côcacôla rồi trả lời:
    - Ừm, thằng đó nó còn bận kiếm tiền!
    Cả bọn còn bàn luận nhữnggì về Thiên nữa nhưng dường như Dương không quantâm, hắn với Thiên luôn coi nhau như không khí kể từ ngày đó...
    _ _ _
    Nhi đợi mãi không thấy hắn về thì cơn đói sôi lên, nó hút tạm hộp sữa và ngồi xem ti vi dưới phòng khách.
    - Trời ơi sao mà hắn lâu về vậy nè?
    Nó xoa xoa cái bụng, mặt phịu xuống. May quá ti vi không chiếu Siêu đầu bếp nữa, nó bật kênh Hoạt hình xem phim "Công chúa Ori" nhờvậy mà nó tạm quên cơn đói.
    Lái xe về nhà cũng đã 10h tối, hắn nghĩ bụng chắc vợ hắn đang đói lắm đây, nghĩ đến đó hắn thấy phấn khởi hẳn lên.
    Mở cửa ra, hắn thấy nó đangngồi trên ghế sô ha, quah lưnglại phía cửa, còn ti vi thì đang nheo nhéo cái phim gì đó mà theo hắn thì là "linh tinh, vớ va vớ vẩn"
    "Cô ta vẫn ngồi đây, mình phải đề phòng mới được"
    Thế là hắn rón rén đi qua chỗ nó rồi phóng thật nhanh lên phòng, sợ nó đói quá mà xông ra cù hắn thì hắn chết luôn cho rồi.
    Ai ngờ hắn chạy lên được nửa cái cầu thang rồi mà nóvẫn không động tĩnh gì.
    Hắn cúi xuống nhìn lại thì hóa ra bà xã của hắn ngủ từ lúc nào rồi, đầu còn nghẹo sang một bên nữa. Chắc đói quá ngủ mất rồi, hắn tặc lưỡi. Mà nghĩ lại thìhắn cũng... hơi quá đáng (sặc), chắc nó đói lắm, cũng... khổ thân! Để nó nằm thế cũng không hay, thôi khoác tạm cho nó cái áo vậy(rõ ki bo)
    Hắn lại bước xuống gần cái ghế. Nhìn nó ngủ mà mặt mũi còn nhăn nhó, trông thấy ghét. Định cởi áo ngoàikhoác cho nó thì thấy tiếng nó nói mớ:
    - Lão chồng xấu xa, đáng ghét, ta nguyền rủa ngươi, ta ăn thịt ngươi, ta đói...
    Mặt hắn lại đen như cục than.Đã thế thì thôi nhé, không cho mượn áo nữa! Hằn tức giận bước lên phòng, đóng cửa. "Sao lúc đó mình lại thấy cô ta tội nghiệp nhỉ?"
    Hắn lại thoải mái đi tắm rồi nghịch laptop. Mở máy ra hắnthấy hiện lên một bản Word, trong đó có dòng chữ:
    <Ông xã à em cũng không muốn trêu tức anh đâu, hì hì chịu khó đi mua đồ ăn cho emnhé, coi như làm ơn đi, em hếttiền rồi hihi>
    Hắn khựng lại...
    Sáng, nó tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong phòng. Nó cũng nhớ mang máng là tối qua hình như nó ngủ ở phòng khách, nhưng nó cũng không nghĩ nhiều làm gì.
    Nó mệt mỏi bước xuống giường, chân tay như không còn sức sống. Chợt nó thấy một cái bánh Sanwich trên bàn, bên dưới có mẩu giấy ghi dòng chữ "Ăn rồi đi học đi!"
    "Èo sao chữ xấu thế!"_ nó nghĩ bụng. Mà khoan, đây không phải là của chồng nó mua đấy chứ? Nghĩ đến lại tức, tối qua dám để nó nhịnđói.
    Định kiêu không ăn cơ nhưng đói quá nó không chịu được, đành tặc lưỡi ăn vậy.
    Lại đi học sao? Lại bắt taxi sao? Nó vừa loay hoay mặc đồng phục thì cửa phòng nó mở ra, lão chồng nó thò cái mặt vào hỏi:
    - Dậy chưa? H..ả...
    Trời ơi nó đang thay đồng phục mà hắn tự dưng xông vào, Nhi giật mình lấy bộ quần áo ôm trước ngực rồi hét lên:
    - A..A..A..A..A..A..A..A..A..A..A..
    _ _ _
    Trên xe chồng nó trờ đến trường nó vẫn không ngừng quay sang mắng nhiếc chồng nó. Dương đau khổ bịt lỗ tai "Sao mình lại ngu ngốc cho cô ta đi cùng cơ chứ!!!"
    Chiếc xe đạp thể thao, có một đang người dõi theo...
    Nhi bước vào lớp, nó vất cáicặp lên bàn rồi nằm xuống đập đầu liên tục vào bàn:
    - Sao số mình đen thế... sao số mình đen thế... sao số mình đen thế...
    Nhất Phong và Hoàng Thái lại được dịp bàn tán xôn xao, xem ra mức độ điên của Nhi đã tăng lên theo thời gian.
    Hôm nay Hương Li và Tiểu Mi không thèm hỏi han nó lấy một câu, nó uất ức quay sanghằm hè:
    - Nè sao chúng mày lại làm mặt lạnh với tao? Có biết tao đang đau khổ lắm không hả?
    Tiểu Mi và Hương Li hếch mặtđi chỗ khác, bĩu môi nói:
    - Mày là đồ bắt cá hai tay, đãcó chồng rồi lại còn thích Hoàng Minh! Hứ!
    Nó cứng họng luôn, lại đập đầu lên bàn:
    - Sao số mình khổ thế... sao số mình khổ thế... sao số mình khổ thế...
    Kết thúc hai tiết học mà nó...đau hết cả đầu. Giờ ra chơi tự dưng có một đám cả trai cả gái kéo đến lớp nó, chỉ chỉ chỏ chỏ:
    - Kia là vợ Tùng Dương á?
    - Ừ con nhỏ tóc ngang vai đó,trông cũng được nhỉ!Ừ cũng được, nhưng nghe nói là hôm qua còn tỏ tình với Hoàng Minh cơ mà... bla bla bla...
    Thế là lớp nó xôn xao cả lên, đứa nọ truyền tai đứa kia rồinhìn nó như người ngoài vật thể lạ. Ngay cả Nhất Phong và Hoàng Thái cũng kinh ngạc lay vai nó:
    - Thật không? Thật không?
    Haizz nó thở dài, lại tiếp tục sự nghiệp đập đầu xuống bàn:
    - Sao mình ngu thế này... sao mình ngu thế này...sao mình ngu thế này...
    _ _ _
    - Chúng ta chia tay đi!
    Nghe câu nói từ miệng cô người yêu nói ra, Hoàng Minh hơi ngạc nhiên một lúc, nhưng rồi gã cười khẩy, nói:
    - OK!
    Hoài Thanh, cô người yêu Hoàng Minh liền quay bước bỏ đi, bàn tay nắm chặt. "Xemra người ta nói không sai, anh có thể chia tay dễ dàng như vậy sao Hoàng Minh?"
    Thanh chạy đi, nước mắt cay cay, trong suốt những ngày làm người yêu của Minh, cô chỉ nhận được sự lạnh lùng cố chấp của gã, và mặc dù đôi lúc gã cũng nở nụ cười hiếm hoi với cô nhưng cô đã chán ngấy rồi, tuy trong lòng vẫn còn tình cảm nhưng... giờ thì hết rồi...
    Minh cắn chặt răng trước những lời bàn tán xung quanh. Hắn chậm rãi bước đi.
    Lớp 11a1...
    Nhi đang đập đầu trên bàn như thế thì bỗng đâu tiếng xôn xao im bặt, nó thấy lạ liền ngẩng mặt lên thì thấy Hoàng Minh xuất hiện lù lù trước mặt nó.
    Nó ngơ ngác nhìn, tim đập rộn lên.
    - Cô... làm bạn gái tôi nhé!
  15. Offline

    Smaller Thành viên của năm

    Số bài viết:
    1.817
    Đã được thích:
    915
    Bác thông cảm.dài wá.em ngại đọc
  16. Offline

    Dragulia Moderator

    Số bài viết:
    1.519
    Đã được thích:
    2.570
    mình up để tối lên đt đọc @@... ngại đọc trên PC.

Chia sẻ trang này